TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Thi hữu
CHÙM THƠ KHẮC MINH - GIẢ DỤ NHƯ EM LÀ MẶT TRỜI
CHÙM THƠ KHẮC MINH - GIẢ DỤ NHƯ EM LÀ MẶT TRỜI
KHẮC MINH (1937 - 2020)
Tên thật: Nguyễn Khắc Minh
Nơi sinh: Chánh Lộ, Tp Quảng Ngãi
NHÀ THƠ KHẮC MINH
Lời bày tỏ trong thơ
Anh sẽ nhân danh một người Việt Nam biết làm thơ, lấy Thiên bút(*) vẽ lên mây xanh những bài thơ tình màu hồng đẹp nhất.
Bài thứ nhất dành trọn cho em - người em yêu quí: ở đó em sẽ thấy cuộc tình chúng mình thành thơ. Mặt trời sẽ ru ngủ bốn mùa thơ bay.
Đôi mắt mùa đông em đượm buồn sẽ có hương mặt trời sưởi ấm. Nắng mùa thu thầm lặng sẽ vỗ về giấc mơ để em mộng đẹp trong thơ.
Khát vọng mùa xuân sáng chói sẽ vào thềm tim em vẫy gọi yêu thương. Tiếng ve mùa hạ trầm buồn sẽ đưa em về thăm lại ký ức tuổi thơ.
Xin tất cả dành trọn cho em như bày tỏ niềm tin của một người, thích làm thơ – ngợi ca tự do, tình yêu và khát khao hạnh phúc.
--------------------
(*)Thiên bút phê vân: Bút trời vẽ mây, một thắng cảnh của đất Cẩm Thành Quảng Ngãi. Nguyên chú.
(Văn tuyển, tập 3 (2.1996), Chiếc kéo, trang 75 và Một khúc sông Trà. Hà Huy Hoàng, Mai Hoàng Dũng tuyển chọn. Nxb Văn nghệ Thành phố Hồ Chí Minh. 1998: 70 – 1).
Mùa xuân mơ ước
Giả dụ như em là mặt trời
Anh sẽ xin làm trái đất.
Tự quay quanh mình và quay quanh em,
Quay quanh mình
Để mỗi ngày sẽ được nhìn em
Quay quanh em
Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước
Cuộc đời dù xuôi ngược
Anh vẫn đợi chờ
Cho mùa xuân đi tới
Để mùa đông đi qua
Không còn
mưa bay
nhạt nhòa
trong trí nhớ
Khi mùa xuân tới
Tình ta sẽ vời vợi
Thơ sẽ bay – nắng sẽ ấm – chim sẽ ca – hương sẽ thơm
ngào ngạt trong tim
Và em yêu dấu ơi!
Suốt cuộc đời
Chắc không còn gì đẹp hơn.
Bằng những mùa xuân mơ ước
Vậy, em hãy làm mặt trời
Để anh được làm trái đất
-------------
Vườn thơ tao ngộ. Hoàng Hương Trang chủ biên. Nxb Trẻ. Thành phố Hồ Chí Minh. 2003: 301, Quán văn, số 68 (10.2019), chuyên đề “Đôi mắt người Sơn Tây”, trang 60 và Sông quê, số 2 (2020), trang 16, Câu lạc bộ Thơ Trà Giang Quảng Ngãi. Trà Giang thương nhớ 3 (thơ). Nxb Hội Nhà văn. Hà Nội. 2019: 53.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.