Cứ thế, trong mười ba câu truyện ngắn Mai Bá Ấn đã cho mình đến với những cảnh đời dung dị, chân thành, đầy tình yêu thương, không kém phần gian nan khổ ải nhưng cuối cùng tất cả đều qua đi chỉ còn lại là tình.
Sau Tết Nguyên đán năm 1977, tôi tổ chức cưới vợ tại Hà Nội, và đón tác phẩm đầu tay của mình vừa được in. Hồi đó giấy in xấu, nhưng bìa là của họa sĩ Đinh Cường vẽ. Thật tôi mừng hết lớn.
Bây giờ thì “Những người đi tới biển” đã ở vào độ tuổi 47. Ba năm nữa, năm 2027, là vừa tròn 50 tuổi.
Thực ra dù chưa được gặp thầy, nhưng cái tên Mã Giang Lân thì đã quá quen thuộc với những người mê văn chương và mon men nghiên cứu văn chương như tôi qua các tác phẩm thơ và bài viết của thầy. Đặc biệt là qua cuốn “Tế Hanh - về tác gia, tác phẩm” của Nhà xuất bản Giáo dục mà thầy là người tuyển chọn và giới thiệu, trong đó có chọn in bài viết của tôi về Tế Hanh được in trên Báo Giáo dục thời đại trước đó.
Dòng đời cũng như dòng sông, “sông có khúc, người có lúc” và dòng văn của Lê Văn Huân trong tập sách này cũng ngọt - mặn đan xen, cái cốt lõi là anh đã lưu lại được những ký ức để thế hệ mai sau còn nhận ra gương mặt của quê hương mình một thuở xa xưa: “Đời người như một dòng sông chảy mải miết rồi cũng có lúc trở về bến cũ mang theo những kỷ niệm, hay ít nhất cũng giữ lại trong lòng bao ký ức không phai” (Miên man một khúc sông Trầu).
...dù có “rong chơi” trên khắp nẻo đường đất nước mến yêu hay chỉ là cuộc “rong chơi” tâm tưởng với chính cảm xúc của lòng mình, thơ Đinh Hoài Bắc vẫn một giọng thô mộc, giản đơn với nỗi nhớ khôn nguôi về những ngày tháng cũ. “Rong chơi” cho quên tháng quên ngày - tức là quên thời gian đang trôi nhanh khi tuổi đã ngả về chiều, nhưng nỗi nhớ thì vẫn trường tồn cùng năm tháng: Rong chơi quên tháng quên ngày/ Không quên nỗi nhớ những ngày vắng em (Rong chơi). Và vì thế, dù có làm cuộc “rong chơi”, anh vẫn cứ mãi “rong chơi” giữa hồn quê lắng đọng, chan hòa trong cái nghĩa, cái tình trên mọi miền quê hương, đất nước, giữa tình cảm ngọt ngào của những kỷ niệm buồn vui
Là một giáo viên già về hưu, gặp bài thơ hay, lại đang là “tỉ phú thời gian”, tôi bình bài thơ này không phải để tranh luận với ai, chỉ để đưa ra cách hiểu của mình, nhằm chia sẻ với bạn văn chương của mình mà thôi.
Một tọa đàm nhỏ về Truyện Kiều với văn hóa Việt tổ chức ở Hội An sáng 18.2 bất ngờ có sự hiện diện của hậu duệ đời 14 của Nguyễn Du là ông Nguyễn Hải Nam. Ông Nam cho biết đã quy tụ được con cháu ở mọi miền đất nước sau hàng trăm năm.
Nhật Tuấn người Hà Nội gốc, nhưng tính cách khá mạnh mẽ. Không bia rượu, bài bạc, thuốc lá, cả cuộc đời Tuấn gọn trong ba thứ: Văn chương, bạn bè và… người đẹp. Anh thú nhận, mình là kẻ lăng nhăng, yêu đương dắt dây. Không che đậy, giả tạo. Văn chương là con người anh.
Sự hòa hợp tài tình này, đã khiến cho “đau thương” trong cuộc sống thường ngày của ông trở nên lộng lẫy, kỳ ảo, huyền bí bằng phương tiện ngôn từ. Thơ ông quả thực có sức “gợi cảm” mạnh liệt tới tận đáy sâu tâm hồn của tất cả những ai thưởng thức nó.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.