• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Diễn đàn lý luận
 
NHÀ THƠ MƯỜNG MÁN - NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG VỀ NHÀ QUA MẤY NGÕ HOA

NHÀ THƠ MƯỜNG MÁN - NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG VỀ NHÀ QUA MẤY NGÕ HOA



TỪ: Vanvn- Cập nhật ngày: 3 Tháng 6, 2026 lúc 19:28

Ở Mường Mán cũng có một kiểu hoài niệm rất riêng. Nó là nỗi nhớ có mùi đời sống: ngõ nhỏ, bước chân, ánh mắt, bàn tay, một chút run rẩy của tuổi đang lớn. Hoài niệm ấy làm nên cái chất thơ lan sang văn xuôi của ông. Nhiều trang văn của Mường Mán đọc như đang nghe một giọng kể thấp, không thúc ép, không dọa dẫm, chỉ rót chậm. Người đọc tự thấy mình nằm trong đó bằng một mảnh ký ức nào đó, có khi rất nhỏ…

Nhà thơ Mường Mán (1947 – 2026)

Nhà văn, nhà thơ Mường Mán đã đi xa, để lại mạch chữ nghĩa. Thơ ông giữ hộ người đọc ký ức, tình yêu và đường về nhà.

Nhà thơ Mường Mán rời xa cõi tạm vào chiều 28.1.2026 tại TP.HCM, hưởng thọ 79 tuổi. Tin ông qua đời khiến nhiều người chợt lặng đi trước một đời chữ nghĩa âm thầm mà bền bỉ, để rồi cảm thấy rõ một khoảng trống rất khó gọi tên trong ký ức của nhiều thế hệ bạn đọc: khoảng trống của những câu thơ từng được chép vội, thuộc lòng, và mang theo suốt một quãng dài tuổi trẻ.

Nhà thơ Mường Mán tên thật Trần Văn Quảng, sinh năm 1947. Ông xuất thân từ vùng đất Huế. Trên hành trình sống và viết, ông đi qua nhiều nghề, nhiều vai trò. Ông viết thơ, viết văn xuôi, làm báo, làm biên kịch, vẽ minh họa và về sau dành nhiều thời gian cho hội họa.

Trong văn xuôi, ông được nhắc tới bởi những tác phẩm gắn với một thời đọc say, đọc như để tìm một tiếng nói đồng cảm. Ở đó có những câu chuyện về tình yêu, về nỗi nhớ, về gia đình, về những phận người đi qua biến động mà không cần đẩy biến động lên thành điểm nhấn. Ông không chuộng lối kể cường điệu hay kịch hóa. Ông nghiêng về nhịp văn bàng bạc, mỏng và chậm, để cảm xúc tự thấm trong người đọc. Đó là kiểu văn chương không áp đặt bằng kịch tính, mà bền bỉ chinh phục bằng dư âm.

Nhưng nếu chỉ dựng tiểu sử và liệt kê tác phẩm, vẫn chưa chạm đúng vào điều nhiều người sẽ nhớ nhất khi tiễn ông. Điều ấy nằm ở thơ. Thơ Mường Mán có một phẩm chất hiếm: giản dị mà không đơn giản. Ông không phô kỹ thuật, không cố làm mới bằng những cú ngoặt ngôn từ. Ông để câu chữ đi như bước chân, gần với lời nói, gần với nhịp thở. Thế nên thơ ông dễ được thuộc, dễ được chép, dễ được truyền tay. Và một khi đã vào trí nhớ, nó ở lại rất lâu, như một lối nhỏ thân quen trong một khu vườn cũ.

Tác phẩm sách và tranh của Mường Mán

Có lẽ, bài thơ khiến tên tuổi Mường Mán đi xa nhất chính là bài thơ gắn với hình ảnh ngõ hoa. Thứ ông chạm tới không chỉ là một cảnh sắc, mà là một trạng thái. Trạng thái bối rối, ngập ngừng, muốn tiến lại gần nhưng vẫn giữ một khoảng cách vừa đủ. Đọc thơ ông, người ta thấy tình cảm được đặt xuống thật nhẹ, như đặt một bông hoa lên lòng bàn tay, sợ làm rơi mất mùi hương:

Tay nhớ ai mà tay bối rối
Áo thương ai lồng lộng đôi tà
Đường về nhà qua mấy ngõ hoa
Chớ có liếc mắt nhìn ong bướm.

Bốn câu thơ như một khung cảnh mở. Cái bối rối không chỉ ở bàn tay, mà ở cả dáng đi, ánh nhìn, ở cái cách người ta thương nhau mà vẫn phải giữ ý. Đường về nhà bỗng trở thành một lối hẹn, đi qua ngõ hoa không chỉ để ngắm hoa, mà để tự nhắc mình đừng vội, đừng tạt ngang liếc dọc, đừng để lòng mình xao ra khỏi một mối thương đang chớm. Mường Mán tinh ở chỗ ông dùng những chữ rất đời để giữ hộ người đọc một kỷ luật dịu dàng của tình cảm.

Và rồi ông lại kéo người đọc về với cái đáng yêu của tuổi trẻ, nơi mọi thứ đều có thể làm ta luống cuống, nhưng cũng chỉ cần một bước chậm lại là thấy lòng mình yên.

Có chi mô mà chân luống cuống
Cứ tà tà ta bước song đôi
Đi một mình tim sẽ mồ côi
Tóc sẽ lệch đường ngôi không đẹp.

Đó là cái duyên riêng của Mường Mán. Ông không nói về cô đơn bằng những từ nặng nề. Ông nói bằng một chi tiết rất nhỏ: đi một mình thì tim mồ côi, và đến cả tóc cũng lệch đường ngôi. Một cách nói vừa hóm, vừa thương, vừa như trêu, vừa như dỗ. Ẩn dưới mấy câu tưởng nhẹ tênh ấy là một quan niệm rất người: đời sống này, dù mạnh mẽ đến đâu, vẫn cần có ai đó đi cùng, hoặc ít nhất, cần một ký ức đủ ấm để ta không thấy mình trơ trọi.

Ở Mường Mán cũng có một kiểu hoài niệm rất riêng. Nó là nỗi nhớ có mùi đời sống: ngõ nhỏ, bước chân, ánh mắt, bàn tay, một chút run rẩy của tuổi đang lớn. Hoài niệm ấy làm nên cái chất thơ lan sang văn xuôi của ông. Nhiều trang văn của Mường Mán đọc như đang nghe một giọng kể thấp, không thúc ép, không dọa dẫm, chỉ rót chậm. Người đọc tự thấy mình nằm trong đó bằng một mảnh ký ức nào đó, có khi rất nhỏ.

Nhà thơ Mường Mán (1947 – 2026). Ảnh: Tiểu Vũ

Khi ông chuyển sang hội họa, sự chuyển dịch ấy cũng có thể hiểu như một cách tiếp tục nói bằng một ngôn ngữ khác, đó là màu sắc và đường nét. Một người đã sống đủ lâu với chữ thường sẽ hiểu: có những điều không nên giải thích, chỉ nên gợi. Mường Mán thuộc kiểu người như vậy.

Tiễn biệt ông, điều còn lại không chỉ là danh mục tác phẩm, mà là một thói quen đẹp: thói quen quay về với sự tinh tế. Văn chương của Mường Mán nhắc người ta nhớ rằng tình cảm không cần phải lớn tiếng mới thành thật. Một câu thơ ngắn, nếu đúng nhịp, có thể cứu một ngày dài. Một hình ảnh ngõ hoa, nếu đi đúng đường, có thể mở lại cả một thời tuổi trẻ.

Nhà văn, nhà thơ Mường Mán rời khỏi đời sống. Nhưng đường về nhà mà ông từng viết, bằng cách nào đó, vẫn còn đó. Không phải như một kỷ niệm trưng bày, mà như một lối đi thật. Ai cần, cứ bước vào. Và sẽ gặp lại mình, ở một ngõ hoa nào đó trong ký ức.

TIỂU VŨ

Một Thế Giới



Tin tức khác

· “BẾN THẤT TÌNH” NHƯNG LẠI RẤT… TÌNH - Tiểu luận LÊ VĂN HUÂN
· TRƯỜNG CA ĐẦU TIÊN CỦA TÔI - Tiểu luận THANH THẢO
· THẦY LÂN TRONG TÔI - Chân dung MAI BÁ ẤN
· NHỮNG DÒNG VĂN NGỌT VỊ SÔNG VÀ MẶN VỊ ĐỜI - Tiểu luận MAI BÁ ẤN
· ĐINH HOÀI BẮC VÀ CUỘC RONG CHƠI THẤM ĐƯỢM NGHĨA TÌNH - Tiểu luận MAI BÁ ẤN
· CÂY BÀNG KÝ ỨC MỘT THUỞ HỌC TRÒ - Tiểu luận NGUYỄN ĐỨC ĐỘ
· VỀ BÀI THƠ 'NHỮNG NGƯỜI TRỒNG HOA' CỦA NGUYỄN QUANG THIỀU
· HẬU DUỆ ĐỜI THỨ 14 CỦA NGUYỄN DU NÓI GÌ VỀ TRUYỆN KIỀU?
· ẤN TƯỢNG NHẬT TUẤN
· NHÀ THƠ HÀN MẶC TỬ - TRỮ TÌNH GỢI CẢM TRONG ĐIÊN CUỒNG ĐAU THƯƠNG
· NHÀ VĂN SƠN NAM - NGƯỜI CHÉP SỬ BẰNG HƯƠNG RỪNG, MẬT ĐẤT
· LƯU QUÝ KỲ - MỘT NHÀ BÁO TÀI HOA XỨ QUẢNG
· NHÀ THƠ VŨ HOÀNG CHƯƠNG - ÔI TA ĐÃ LÀM CHI ĐỜI TA!
· ĐÔ ĐỐC GIÁP VĂN CƯƠNG - TƯ LỆNH CỦA BIỂN
· DI SẢN HUỲNH THÚC KHÁNG TỪ 'TIẾNG DÂN'
· QUAN NIỆM THƠ QUA DI SẢN THƠ CA MIỀN NAM 1954 - 1975 - Tiểu luận MAI BÁ ẤN
· VỊ VUA DUY NHẤT VIỆT NAM CÓ SỨC MẠNH NGANG HẠNG VŨ LÀ AI?
· 'NHÀ VĂN HIỆN ĐẠI' TRỞ LẠI - HÀNH TRÌNH KHÁM PHÁ VĂN HỌC VIỆT NAM HIỆN ĐẠI THẾ KỶ XX
· HUYỀN BÍ CHUYỆN ĐẦU THAI LẠ LÙNG CỦA TRẠNG LƯỜNG LƯƠNG THẾ VINH
· NHÀ THƠ NGUYỄN ĐỨC MẬU - NHỮNG VẦN THƠ CÒN Ở LẠI

Tin tức mới
♦ CHÙM THƠ TẾ HANH - YÊU EM NHƯ MỘT BÀI THƠ (13/07/2026)
♦ “BẾN THẤT TÌNH” NHƯNG LẠI RẤT… TÌNH - Tiểu luận LÊ VĂN HUÂN (13/07/2026)
♦ CHÙM THƠ NGUYỄN VIẾT LÃM - NGỌN GIÓ MÙA CÓ ĐẾN EM KHÔNG (11/07/2026)
♦ TRƯỜNG CA ĐẦU TIÊN CỦA TÔI - Tiểu luận THANH THẢO (11/07/2026)
♦ THẦY LÂN TRONG TÔI - Chân dung MAI BÁ ẤN (09/07/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 2149057
Trong thang Trong tháng: 234706
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 121953
Truc tuyen Trực tuyến: 9

...

...

Designed by VietNetNam