Vâng, mệnh thơ Bích Khê là số mệnh của một đời “tài hoa bạc mệnh”. Chính thơ đã “xé rách tâm hồn” đã “giết chết” Bích Khê, nên khi lặng lẽ gửi lại trần gian tuổi 30, để lại cho đời những “tinh hoa” xanh và rất nhiều “tinh huyết” đỏ, đời và đặc biệt là thơ ông vẫn còn tiếp tục bị bỏ quên và chịu nhiều bạc đãi của cả người đương thời và cả người đời sau đó. Nhưng rồi, như một lời tiên tri bất di bất dịch rằng, thơ mình, dù có bị chối bỏ vẫn sẽ mãi sáng soi trên trần thế.
Tôi đã nhiều lần viết về thơ Bích Khê, nhưng chưa lần nào so sánh thơ Bích Khê với thơ Hàn Mặc Tử. Vậy mà đã có người so sánh điều đó, và so sánh rất thuyết phục. Đó là một nhạc sĩ, một nhạc sĩ lớn của âm nhạc Việt Nam. Nhạc sĩ Phạm Duy.
Hồn thơ Bích Khê đậm đà tinh hoa tư tưởng phương Đông hài hòa trong thi pháp phương Tây, tạo nên phong cách thơ độc đáo. Thơ Bích Khê vừa chan hòa tình tự dân tộc, vừa uyên áo phong khí Á Đông, vừa tân thời và táo bạo theo lối phương Tây. Cuộc tương phùng Đông - Tây trong thơ Bích Khê, là đóng góp đáng kể cho thơ ca hiện đại Việt Nam cũng như sự phát triển của thơ Việt ở những giai đoạn về sau.
một trong nhiều sự khác lạ mà độc giả và các nhà nghiên cứu có thể thức nhận được khi tiếp cận với Tinh huyết là: Thế giới nghệ thuật của Tinh huyết là một thế giới kỳ lạ, bí ẩn, rợn ngợp… làm cho cảm xúc của người đọc rung rinh theo từng con chữ.
Quách Tấn từng gọi Bích Khê là con Khổng Tước - kiêu sa lộng lẫy và linh lực mạnh mẽ - trong làng Thơ Mới. Mười hai tuổi, biết làm thơ. Mười lăm tuổi, đã có thơ gởi đăng trên báo, cạnh tranh với các lão tiền bối trong làng Đường thi. Chưa hai mươi tuổi đã mở trường, dạy học. Bị bệnh phổi tái đi tái lại nhiều lần, chữa không khỏi, ông bỏ cuộc đời lúc vừa tròn ba mươi tuổi.
Tâm Nhiên du sĩ từ Sài Gòn về Quảng Ngãi đến thăm Khu Lưu niệm Bích Khê và gặp gỡ bạn bè. Được sự đồng ý của tác giả, Bichkhe.com xin giới thiệu 2 bài thơ của Du sĩ cùng ảnh kỷ niệm trên fb Tâm Nhiên cùng bạn đọc xa gần
Nhà thơ Thanh Thảo đã nhận xét: “Nếu nhà thơ là “con chim ngứa cổ hót chơi” như Xuân Diệu định nghĩa, thì Bích Khê chính là con chim hót chơi có ý thức, muốn tìm cho mình một giọng riêng, một giọng khác”. Từ đây, ta thấy, để nhận diện được giọng điệu thơ Bích Khê, chúng ta phải chấp nhận phiêu lưu cùng ông trong một hành trình đầy thử thách của những thử nghiệm mới lạ, rất khó nắm bắt trong Tinh Huyết và sự trở về rất đằm thắm trong Tinh Hoa.
Một trong những địa chỉ mà chúng tôi tìm đến trong đề tài ấy là quê hương Thu Xà và mộ của Bích Khê. Tôi đã đứng như “thiền” trước ngôi mộ đầy vẻ siêu thoát ấy và mạo muội “múa rìu qua mắt thợ” cảm tác mấy dòng thơ. Sau đó tôi đã đọc cho cụ Lãm và nhà thơ Trần Nhương nghe. Cụ Lãm bảo: Nghe thơ cậu, nghĩ đến Bích Khê, mình thấy rờn rợn tận xương sống. Riêng tôi, tôi rất tâm đắc về bài thơ “xuất thẩn” ấy.
Nét quyến rũ của thiên nhiên êm đềm, thơ mộng và con người chất phác, đôn hậu, khiến người Hoa đến kiếm sống cũng cảm tình, thừa nhận đây như cảnh tiên, đã chọn làm nơi ăn đời, ở kiếp từ cuối thế kỷ 17.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.