TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Thi hữu
THƠ CỦA HỘI VIÊN MỚI: ĐÔNG HÀ Ở HUẾ
THƠ CỦA HỘI VIÊN MỚI: ĐÔNG HÀ Ở HUẾ
NGUỒN: Vanvn- Cập nhật ngày: 29 Tháng 1, 2026 lúc 14:56
Nhà thơ Đông Hà tên thật Hồ Thị Tâm, sinh năm 1976, quê quán Quảng Bình, lớn lên ở Quảng Trị, tốt nghiệp Trường Đại học Sư phạm Huế, dạy học tại Trường THPT chuyên Quốc Học, Huế.
Tác phẩm chính đã xuất bản:Thơ Đá, Hội VHNT Quảng Trị, 1999; Mưa Kim Cương, Nxb. Thuận Hoá, 2005; Người đàn bà che mặt, Nxb. Thuận Hóa, 2010; Đi ngược đám đông, Nxb. Thuận Hóa, 2014; Những bài thơ từ Xứ Hạnh, Nxb Thuận Hóa, 2025
Giải thưởng văn học: Giải thưởng cuộc thi thơ “Bút Mới” Báo Tuổi Trẻ năm 1994; Giải thưởng cuộc thi “Thơ tình lục bát” Báo Văn Nghệ TPHCM năm 1997; Tặng thưởng “Tác phẩm tuổi xanh” Báo Tiền phong 1998; Giải thưởng VHNT Quảng Trị năm 1999; Giải thưởng Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam năm 2014; Giải thưởng Văn học Nghệ thuật Cố đô 2013; Tặng thưởng thơ hay của Tạp chí Sông Hương năm 2019.
Quan niệm sáng tác: “Với tôi, văn chương là cuộc sống. Cầm bút viết nên điều gì, cũng là một cách tô lại tên mình trong cuộc đời này vậy. Mỗi trang viết là một cách mình sống. Nên tôi cầm bút viết chữ cũng cẩn trọng như cách tôi sống với đời”.
Nhà thơ Đông Hà được kết nạp Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam năm 2025.
đêm con gà nhà ai gáy kêu sương nghe huyền xưa về lại
đôi mắt bà tôi mờ đục ái ngại
mà trong veo chuyện cổ tích con người
đêm con gà nhà ai gáy van mưa
này cánh đồng chiêm rét luồn đau vách áo bầy thế hệ đi trước
lũ con trời theo sau
bước thấp bước cao rừng vàng biển bạc sao bây giờ hai bàn tay trắng
tôi vớt rong, rêu chảy đầm đìa
đêm con gà nhà ai gáy khóc trăng mặt trăng máu tanh nồng đêm con gái úp mặt bàn tay tươm ngày mười bảy không cau trầu sao lại tiễn sang sông
đêm con gà nhà ai, mà không
tôi gáy khóc tôi, đứa con tha hương quên bàn thờ nội tổ
cây nhang thắp trên đầu non cha đem về cuối bể
nhận vía con trôi ngọn sóng không đầu
đêm con gà nhà ai, là tôi
gáy kêu sương, van mưa, khóc trăng chưa bao giờ nguôi hạt muối mòn vách đálòng đi xa tháng năm nào có bạc khi ngậm trong lòng hạt đắng chát truyền trao.
LỜI ĐỘC
Mẹ ơi
gió quật con đau quá
ngoài cánh đồng kia người ta gieo hạt giống mọc lên loài xấu làm đau con
con chạy về tìm Mẹ phía sau nương chỉ thấy cây cà độc chìa gai ra đỡ cánh rừng không còn làm tổ
bầy ong đem hương qua sau núi mất rồi
Mẹ ơi
mưa xô con ngã
dưới bãi sông người ta đóng cọc nhọn đòi bêu con như chim bói cá săn mồi
loài người kéo nhau đi bắt con về đứng múa cho người ta hoan hỉ
tiếng vỗ tay vỡ nát mắt trời
Mẹ ơi
mây về trên đỉnh Giăng Mùng
bốn tao nôi Mẹ giấu đâu sao không cho con trú ẩn người ta giương cung bắn
mũi tên lời xé nát trái tim con
Mẹ ơi
lời độc mọc cây héo hon đừng bắt con quỳ lạy
không ai thắp hương mà thành thánh sao mượn người ném đá giấu tay
Mẹ ơi
bên kia núi có còn ai chờ con theo với.
Nhà thơ Đông Hà ở Huế
KHÓI BẠCH HẠC
tháng 9 buồn như khói đồng hoang ai đã đốt ngày mình lạt dạ
đôi khi vì bất cẩn
mà cháy nguyên cả cánh đồng mình
cánh đồng hôm nào hai đứa cùng tin sẽ vãi gieo dăm ba điều kỳ lạ
giờ thôi
không còn hoa còn lá
chỉ có cái vô tâm đang lớn mỗi ngày
tháng 9 buồn không dám trở bàn tay sợ rơi vỡ đôi ba điều còn lại
níu nhau mà thương giữ nhau mà quý mà nước mắt không biết cứ đi tìm
tháng 9 buồn tháng 9 chông chênh sợi khói hôm xưa thành dây trói buộc mà mắt thương thành như muốn khóc mà môi yêu còn cháy đôi lời
ừ. thì cuối cùng cũng vậy mà thôi ai giữ lại người đi bên mình được…
SƠN TÂY
Người đi Sơn Tây hỏi ta buồn chi?
biết trả lời sao
ta đâu có buồn gì
Sông Đáy không nhanh đời ta không chậm
trăng rơi thôn Đoài người đợi phía thôn Đông
người đi Sơn Tây hỏi ta buồn không
mắt bạch hạc bay về nơi xứ hạnh ta nhớ làm gì những chuyện đã xa
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.