• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Thi hữu
 
CHÙM THƠ HÀ HUY HOÀNG - HỎI OAI HÙNG MẤY MƯƠI!

CHÙM THƠ HÀ HUY HOÀNG - HỎI OAI HÙNG MẤY MƯƠI!



Vanvn- Cập nhật ngày: 31 Tháng Tám, 2024 lúc 16:34

 

Nhà thơ Hà Huy Hoàng ở Quảng Ngãi

MIỀN HẠ

 

Em có đợi chờ không ngày anh trở lại

Nóng hổi câu thơ

Sóng sánh lời bình?

 

Còn nhớ không em

Gã trung niên yêu em nhiều nhất

(Yêu trong mặc cảm tội lỗi, dằn vặt, đớn đau)

Những vần thơ đầy hoa được tưới bằng thương nhớ?

 

Bây giờ trời đương Đông

Em có lạnh lắm không?

Từ phương xa

 

Anh vẫn mơ được ôm em và ru em trong vòng tay ấm

Có sợi tóc nào

Xanh lại trong khuya?

 

Miền hạ ơi!

Xứ sở quê em anh chưa lần đến

Vẫn nghe thoang thoảng hương sen

Hồn thơ em

Hơi thở em

Ủ thơm anh giấc ngủ…

 

Bao lâu rồi

Em vẫn ngày ngày đứng trên bục giảng

Mắt học trò trong veo

Xa xa

Tiếng chuông chùa Phước Thiện

Vọng về?…

 

Người đàn ông trung niên

Yêu em bằng trái tim của chàng trai mười tám

Bao giờ anh trở lại

Nóng hổi câu thơ

Sóng sánh lời bình?

 

DƯỚI ÁNH SAO TRỜI

 

Có một lần anh và em lỡ say rồi ôm nhau nằm ngủ dưới ánh sao trời

Thảm cỏ xanh êm như chiếc nôi ngày xưa mẹ ru ta ngủ

Anh lấy cánh tay nâng đầu để em làm gối

Và, cánh tay còn lại ve vuốt vỗ về cho em giấc ngủ đằm sâu

Giọng anh ơi à xót xa mà ngọt lịm

 

Quá nửa khuya sương đêm nghe chừng lành lạnh

Màn sương như chiếc mùng bọc lấy hai kẻ đang yêu

Từng giọt trăng tí tách rơi trong đêm tịch mịch

Anh lấy câu thơ hôi hổi làm chăn ủ ấm cho bé bỏng của anh

 

Chúng mình đã yêu trong đắm say và nước mắt

Hai đứa cùng sinh vào mùa thu nên giàu có nỗi buồn

Biết bao lần ta khát khao nên chồng nên vợ

Nhưng đâu có dễ dàng gì cho hai đứa, phải không em?

 

Khuya nay anh lại mơ được ôm em và ngủ

Dưới ánh sao trời, lênh láng trăng thu

 

Màn sương như chiếc mùng trắng thơm thơm mùi sữa

Anh lại lấy câu thơ làm chăn đắp cho yêu thương, bé bỏng

Giọng anh ơi à xót xa và ngọt lịm

Cánh tay anh vẫn làm gối và vỗ về cho em giấc ngủ đằm sâu…

 

Bầu trời xanh mắt em nâu

Câu thơ thức đến bạc đầu em ơi!

Tranh của họa sĩ Trần Thắng

MẶC ĐỊNH

 

Anh mặc định anh

Không vội vã

Không sốt ruột

Như tên một thi phẩm của Trúc Thông

“CHẦM CHẬM TỚI MÌNH”

 

Vâng,

Vội vã làm chi

Cuộc đời chợt mưa chợt nắng

Người đàn ông hôm qua gọi anh ship bia

Hôm nay đã về miền mây trắng

 

Vâng,

Sốt ruột làm chi

Có người đầu trần chân đất

Ngày một bữa ăn

Vẫn an nhiên thắp sáng nụ cười

 

Lắm khi

Anh không nhờ

Không mong đợi

Vẫn có bàn tay ai đó chìa ra

 

Việc gì đến sẽ đến

Việc không đến đừng chờ

 

Hay dở gì

Khóc cười gì

Anh cứ là anh

Mặc ai nguyền rủa…

 

DÉP VÀ MŨ

 

Ai cũng thích làm mũ

Chả muốn làm dép đâu

Mũ trên đầu oách lắm

Dép dưới chân… chịu sầu

 

Riêng anh, thích làm dép

(Bởi gần với đất nâu

Gần với gai với cỏ

Gần với bí với bầu…)

 

Thì cứ gì phải mũ

Để “ngồi” trên đầu người!

Gió lớn: hất tung mũ

Hỏi oai hùng mấy mươi?!

 

LẨN THẨN MƯA TRƯA

 

Anh đi chở nước ban trưa

Trời đầu Hạ đổ cơn mưa bất thường

Mưa giăng từng sợi yêu thương

Từ đầu ngõ đến cuối đường, em ơi!

 

Sợi mưa nối đất và trời

Trong mưa anh nối bằng lời lặng im

Tiếng mưa khi nổi khi chìm

Tiếng lòng anh với con tim thì thào

 

Lặng nhìn đất thấp trời cao

Một mai anh sẽ đi vào thiên thu

Áo anh nhuộm trắng sương mù

Nằm nghe giun dế hát ru tháng ngày

 

Bàn tay thôi vẫy bàn tay

Lời yêu thôi nhé – giải bày lời yêu

Anh không buồn nữa những chiều

Bởi trong anh chẳng còn điều đợi trông…

 

Mưa trưa mờ khuất cánh đồng

Anh về, về với hư không một mình…

 

HÀ HUY HOÀNG



Tin tức khác

· TRUYỆN NGẮN CỦA HỒ LOAN: CÙ LAO GIÓ
· CHÙM THƠ TRẦN THỊ THÙY VI - NẾU CÓ KIẾP SAU XIN LÀM GIỌT SƯƠNG YÊU ĐIỀU BÌNH LẶNG
· THƠ MAI BÁ ẤN NHÂN 38 NĂM NGÀY TRUNG QUỐC TẤN CÔNG CHIẾM ĐẢO GẠC MA 14/3/1988 - 2026
· CHÙM THƠ TRANG THANH - TRÊN CON ĐƯỜNG TÓC
· CHÙM THƠ HUỲNH NGỌC PHƯỚC Ở AN GIANG
· CHÙM THƠ XUÂN HUỲNH THỊ QUỲNH NGA - CHẠM VẾT NGUỒN SÔNG VIỆT
· CHÙM THƠ PHẠM TIẾN TRIỀU - THƠ VỌNG TRONG HANG NÚI
· CHÙM THƠ HÀ PHI PHƯỢNG - LỘC NÕN GỌI XUÂN RÂM RAN TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG
· CHÙM THƠ LÊ VI THỦY - THƠM NỤ HÔN BƯỚM TRẮNG
· CHÙM THƠ HOÀNG QUÝ - KHI NGUYỄN ĐAU NỖI KIỀU BẠC PHẬN
· CHÙM THƠ ĐOÀN THỊ LAM LUYẾN - LẼ GÌ NƯỚC MẮT TRONG ĐỜI MẶN HƠN
· THƠ CỦA HỘI VIÊN MỚI NGÔ MINH OANH Ở TP HỒ CHÍ MINH
· THƠ HỮU VIỆT - ĐỪNG BẰNG LÒNG LÀM NGƯỜI TRUNG BÌNH, BUỒN LẮM NHÉ, CON
· THƠ CỦA HỘI VIÊN MỚI: ĐÔNG HÀ Ở HUẾ
· THO CỦA HỘI VIÊN MỚI LÊ VIỆT HÙNG Ơ HẢI PHÒNG
· CHÙM THƠ NGÔ THÚY HÀ - QUYỆN HƯƠNG ĐỜI TA UỐNG ĐỂ GẦN NHAU
· CHÙM THƠ DƯƠNG KHÂU LUÔNG - THƠM THẢO TÌNH QUÊ HƯƠNG
· CHÙM THƠ ĐÀM CHU VĂN - MƯỢN TRĂNG ĐẦU THÁNG MƠ MÀNG NGƯỜI DƯNG
· CHÙM THƠ VỀ HOA CỦA PHÙNG VĂN KHAI
· CHÙM THƠ NGUYỄN XUÂN HÙNG - TRĂNG VẪN TRÊN CAO VỜI VỢI TỎA SÁNG

Tin tức mới
♦ TRUYỆN NGẮN CỦA HỒ LOAN: CÙ LAO GIÓ (18/03/2026)
♦ ĐỨC PHẬT NÓI VỀ CHIẾN TRANH VÀ THẮNG TRẬN (18/03/2026)
♦ THƠ NHẤT HẠNH - NHỮNG HÓA THÂN MÀU NHIỆM - Tiểu luận HUỲNH NHƯ PHƯƠNG (18/03/2026)
♦ "TRÁI MÙ U" TRONG NHỮNG THI PHẨM CỦA NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU (18/03/2026)
♦ CHÙM THƠ TRẦN THỊ THÙY VI - NẾU CÓ KIẾP SAU XIN LÀM GIỌT SƯƠNG YÊU ĐIỀU BÌNH LẶNG (16/03/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 1936284
Trong thang Trong tháng: 206750
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 86519
Truc tuyen Trực tuyến: 8

...

...

Designed by VietNetNam