• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Thi hữu
 
THƠ CỦA HỘI VIÊN MỚI NGÔ MINH OANH Ở TP HỒ CHÍ MINH

THƠ CỦA HỘI VIÊN MỚI NGÔ MINH OANH Ở TP HỒ CHÍ MINH



NGUỒN: Vanvn- Cập nhật ngày: 8 Tháng 2, 2026 lúc 09:54

 

Nhà thơ Ngô Minh Oanh

Tác phẩm đã xuất bản: Đêm nằm nghe ký ức (Tập thơ), NXB Hội Nhà văn (2022); Đất hóa miền thương (Tập thơ), NXB Hội Nhà văn (2023); Tổ quốc mình đất – biển mãi hòa nhau (Tập thơ), NXB Hội Nhà văn (2024); Dấu cát trong nhau (Tập thơ), NXB Hội Nhà văn (2024).

Quan niệm sáng tác: Văn như tiếng lòng của nhà văn được dội từ sự thôi thúc của cuộc sống phải cất lời để nói cho mình, nói hộ người trước những vấn đề của xã hội, của đất nước, của nhân loại bằng một giọng điệu đồng cảm, gần gủi mà không kém phần hiện đại, góp phần làm cho cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn. Con đường văn chương là con đường gian nan, lao tâm, khổ tứ, là sự hòa quyện giữa cái tâm và năng lực ngôn ngữ của nhà văn để có được những tác phẩm chất lượng, đóng góp vào tiếng nói chung của bạn văn và đồng nghiệp.

Nhà thơ Ngô Minh Oanh được kết nạp hội viên Hội Nhà văn Việt Nam năm 2025.

 

>> Truyện ngắn hội viên mới Dương Giao Linh ở Hà Nội

>> Chùm thơ hội viên mới Triệu Kim Loan ở TP Hồ Chí Minh

>> Truyện ngắn của hội viên mới Nguyễn Thu Hằng ở Hải Phòng

>> Thơ của hội viên mới Trần Quang Khánh ở TP Hồ Chí Minh

>> Ký của hội viên mới Lê Mậu Lâm ở Hà Nội

>> Truyện ngắn của hội viên mới Mạc Yên ở Cần Thơ

>> Thơ của hội viên mới Khương Thị Mến ở Hưng Yên

>> Thơ của hội viên mới Lê Sỹ Tùng ở Đồng Nai

>> Truyện ngắn hội viên mới Đoàn Thị Phương Nhung ở Hà Nội

>>Thơ của hội viên mới Vũ Tuấn ở Đồng Tháp

>> Thơ của hội viên mới Ngô Bá Hòa ở Lạng Sơn

>> Thơ của hội viên mới Vũ Mai Phong ở Hưng Yên

>> Thơ hội viên mới Phạm Phương Lan ở TP Hồ Chí Minh

>> Lý luận phê bình của hội viên mới Phạm Học ở Quảng Ninh

>> Truyện ngắn hội viên mới Phạm Phương Liên ở Hà Nội

>> Thơ của hội viên mới Phan Tùng Sơn ở TP Hồ Chí Minh

>> Truyện ngắn hội viên mới Sơn Trần ở Quảng Ngãi

>> Thơ hội viên mới Lê Việt Hùng ở Hải Phòng

>> Truyện ngắn hội viên mới Tiêu Đình ở Đà Nẵng

>> Truyện ngắn hội viên mới Nguyễn Kim Thanh ở Cần Thơ

>> Thơ hội viên mới Nguyễn Tiến Nên ở Quảng Trị

>> Truyện ngắn của hội viên mới Đặng Thùy Tiên ở Lai Châu

>> Thơ hội viên mới Phùng Trung Tập ở Hà Nội

>> Lý luận phê bình hội viên mới Đỗ Nguyên Thương ở Phú Thọ

>> Thơ hội viên mới Bùi Thúy ở TP Hồ Chí Minh

>> Thơ hội viên mới Trương Minh Hiếu ở Hải Phòng

>> Truyện ký hội viên mới Trương Thị Thương Huyền ở Hải Phòng

>> Thơ hội viên mới Đông Hà ở Huế

> Vanvn.vn giới thiệu tác giả tác phẩm hội viên mới 2025

 

MƯA MIỀN TÂY

 

Bỗng đâu mây gió lại kéo về

Những đám mây đen sũng nước

Mưa đi, mưa đi dẫu có làm lỡ bước

Cho ai một lần đêm lưu lại miền Tây.

 

Những đám mây trĩu nước cứ vơi đầy

Và gió, và đêm như quánh lại

Nỗi niềm gì không mà tê tái

Thì cứ vở òa có lẽ dễ chịu hơn.

 

Thì cứ vỡ òa chắc dễ chịu hơn

Có chi cất chồng cứ tan thành nước mát

Dẫu biết mưa đêm chẵng bao giờ nhẹ hạt

Thì cứ mưa đi cho bớt nỗi vơi đầy.

 

Cứ mưa đi cơn mưa miền Tây

Mây thế kia giữa trời đêm thăm thẳm

Chắc sẽ dạt dào, chắc sẽ cuồng nhiệt lắm

Cù lao đây khô khát đã bao ngày…

 

Chờ hết mùa đông mà chưa thấy

Xuân sang ngóng dài ngọn tầm vông

Hạ đến cuốc kêu khàn cả giọng

Cây cỏ nép mình se sắt chờ mưa.

 

Mưa đi, mưa đi đừng lần lữa nữa

Mưa rạt rào như mưa đã từng mưa

Cho thỏa khát khao, cho đất đằm hơi thở

Cho duyềnh hồng sông nước phù sa.

 

Mưa đi, mưa đi xua tan lạnh giá

Mưa gọi chim về xôn xao cây lá

Cho nụ cười em duyên thắm lại

Miền Tây cựa mình vạm vỡ sáng mai lên !

 

MÙA NƯỚC NỔI KHÔNG VỀ

 

Sông nhòe nhạt màu nước ốc

Lặng lờ trôi chẳng cuộn trào xoáy xiết,

Nơi dòng Mê kông chảy vào đất Việt

Sông chia hai, phù sa trăm ngả về đâu.

 

Đồng thì rộng mênh mông

Những đứa trẻ bơi chưa hết sải tay đã hết nước

Mùa len trâu ngóng chờ mắt ướt

Nước nổi không về cạn mơ ước trẻ thơ.

 

Bông điên điển chờ nước vể để nở

Rừng vắng ríu ran chim về xây tổ

Xạc xào cây quắt khô ngọn gió

Đêm rạc rừng tiếng cuốc kêu.

 

Lội đồng chua phèn bám vàng chân má

Cây xác xơ hạn, mặn chực chờ,

Ngoại hấp háy ngóng hoài con nước

Nước nổi không về úa ký ức tuổi xuân.

 

Cha đi vớt cá linh ngày đôi bận

Đồng cạn xoạc tay sào chống bơ thờ

Thỏm thoi đáy đúm, cá chẳng nặng lờ

Không đủ cho một bữa canh ngó súng.

 

Ai vắt kiệt dòng sông, ai chặn dòng ra biển

Ai tham lam chặn cả thiên nhiên,

Những dòng sông cho xứ sở ngọt mềm

Trôi về đâu lớn, ròng con nước.

 

Mùa nước nổi chỉ còn trong ký ức

Những người đi mở đất lại vươn mình,

Mồ hôi rưới ngọt đằm châu thổ

Đất bưng biền cây trái lại hồi sinh.

 

NHỮNG HÀNG CÂY Ở BANH MỘT

 

Người tù nào trồng những cây bàng trước sân banh  Một

Tán vươn che rợp mát những trại tù

Dường như đã trăm năm, lá ngả màu vàng úa

Thân vẫn trụ trời ngay thẳng vươn cao.

 

Si quấn quýt bên bàng dưới bát ngát trời sao

Tán sum suê xanh rờn tỏa bóng

Rễ buông xõa những tấm mành chao võng

Vui đùa mơn trớn những thân cây.

 

Mấy dây leo cũng nhập bọn vào đây

Xoắn xuýt quấn vào lòng cây lớn,

Thân cứng, thân mềm tựa nhau bè bạn

Bám trụ dưới trời mưa, nắng Côn Sơn.

 

Dương xỉ xanh rì cũng mọc lên

Như những tấm gạc xanh dịu mát,

Đắp cho vết thương bão dập, gió xát

Xoa dịu nỗi đau những thân bàng.

 

Thật dịu dàng một nhành phong lan

Nở ngát giữa lùm cây quấn quýt

Hôm nay có người tù nào kiệt sức

Sẽ mang theo màu tím ấy ngậm cười…

 

Lạ kỳ thay cây cũng như người

Giữa khắc nghiệt thiên nhiên, giữa ngục tù khốc liệt

Biết tựa vào mình, tựa vào nhau sống, chết

Cho cuộc đời, cho mạch sống hồi sinh.

NGƯỜI ĐÀN BÀ LÝ SƠN

 

Tiễn chồng đi sau lễ hội khao thề

Người ở lại nhân bao mầm sống

Tỏi mướt xanh tuổi người vợ trẻ

Ngóng người xa như biển thổi không thôi.

 

Thời gian trôi sao chưa lắng bồi hồi

Ngày đếm sóng, đêm lòng gào tiếng sóng

Người đi tiếng cười còn vọng

Người về chưa thấy người đâu !

 

Người đi ngày ấy đã lâu

Dáng vóc quê hương vạm vỡ,

Vòng tay ấm hơi người ở

Người xa gần lắm người ơi !

 

Chị lặng ngồi giấu nước mắt rơi

Tỷ mẩn đào lên từ đất

Những tép tỏi cô đơn

Chắt chiu tinh túy đất, trời

Kết tinh tình yêu và mặn nồng vị biển

Vẫn chưa thấy người đi trở lại!

 

Có thể, người đi, đi mãi

Bao nhiêu người trai đội hùng binh Hoàng Sa

Là bấy nhiêu người đàn bà ở lại

Tạc nên dáng vọng phu trên biển Tổ quốc mình.

Lý Sơn, 2015.

 

TRƯỚC CỬA BIỂN BA LẠT

 

Hạt phù sa nào đã qua bao miền xứ sở

Trung du xanh cọ, bát ngát nương chè

Cuồn cuộn về xuôi theo dòng sông Mẹ

Còn tần ngần trước biển luyến lưu.

 

Thì cứ lắng bồi mở mang đất mẹ

Mấy ngàn năm nở ngực phía biển khơi

Những cánh rừng sú, vẹt cứ xanh tươi

Đất lắng bồi phù sa môi son đỏ.

 

Thương người xưa bãi bồi chân xoạc gió

Theo phù sa từng tấc đất cắm sào

Biển thương người sóng dường như nhẹ vỗ

Vun nét bờ tạo dáng Tổ quốc ta.

 

Ngóng biển trời tầm mắt hướng xanh xa

Lam lũ dáng người châu thổ,

Trồng lúa, nuôi tôm, tung chài gom cá

Mấy trăm năm người như lúa thật thà.

 

Hạt hồng nào khao khát khơi xa

Hãy theo ngọn sóng trào thẳng tiến

Đảo nổi, đảo chìm thành đội hình phía biển

Góp mỏ neo cắm mốc Tổ quốc mình.

 

Lắng gió chiều nay con sóng dập dềnh

Biển bờ sao muôn trùng lưu luyến,

Ba Lạt xốn xang triều đưa tiễn

Những con tàu bám biển lại vươn khơi.

Tiền Hải, 22.4.2022

 

UỐNG RƯỢU Ở ĐIỆN BIÊN

 

Chạm ly ư

Cạn ly ư

Với em đều chưa đủ

Phải quàng qua nhau mới ngấm hết rượu nồng.

Điện Biên núi chập chùng như sóng

Trào dâng rượu chắt tình người

Tay choàng tay, môi gần môi, rạo rực…

Có thật lòng xin hãy cạn ly !

 

Khách phương xa thành người tri kỉ

Dẫu chỉ một lần ghé lại quê em

Người Điện Biên tình nồng hơn rượu

Uống thật thà uống đến cạn đêm.

 

Hết ly rồi lại đến ly thêm

Hãy trải hết rượu người Tây Bắc

Ngô nếp đầu mùa ủ cùng men lá,

Rượu ong đất uống vào ấm dạ,

Sâm núi em dâng người thanh xuân…

 

Rượu Điện Biên suối tràn huyết quản

Đêm qua mau, ngày lại rạng ngày

Mai rồi người xuôi về dưới ấy

Có nhớ rượu này, rượu cất từ tim !

 

ĐÊM THỊ TRẤN ĐỒNG VĂN

 

Nhà treo bên mặt đường

Lúc lỉu trên sợi dây đường Bốn

Phố núi như chùm mận chín

Trôi vào hoàng hôn.

 

Tắc kè kêu vọng núi non

Cho mềm lòng nhau đêm sơn cước,

Ngỡ thuở hồng hoang mình lạc bước

Giữa bốn bề núi giăng,

Tiếng khèn ai dội vách đá trắng

Phố chìm sâu đáy đêm.

 

Mặt trời lặn vào khuôn mặt em

Rạng ngời phố núi,

Phố thì cổ mà em còn rất trẻ

Cứ mềm mại, nuột nà thổ cẩm

Xúng xính đêm Đồng Văn.

 

Phố như căn phòng giữa những vách đá ngăn

Ôm trọn chúng mình đêm nay,

Gió cao nguyên đưa ta vào giấc say

Trong mơ em hái sao trời.

 

Đồng Văn đêm buông lơi

Hồn đã lạc vào mắt em người sơn nữ,

Đường Đồng Văn ngoằn ngoèo như sợi chỉ

Buộc chân anh ngày về.

 

NGÔ MINH OANH 



Tin tức khác

· THƠ MAI BÁ ẤN NHÂN 38 NĂM NGÀY TRUNG QUỐC TẤN CÔNG CHIẾM ĐẢO GẠC MA 14/3/1988 - 2026
· CHÙM THƠ TRANG THANH - TRÊN CON ĐƯỜNG TÓC
· CHÙM THƠ HUỲNH NGỌC PHƯỚC Ở AN GIANG
· CHÙM THƠ XUÂN HUỲNH THỊ QUỲNH NGA - CHẠM VẾT NGUỒN SÔNG VIỆT
· CHÙM THƠ PHẠM TIẾN TRIỀU - THƠ VỌNG TRONG HANG NÚI
· CHÙM THƠ HÀ PHI PHƯỢNG - LỘC NÕN GỌI XUÂN RÂM RAN TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG
· CHÙM THƠ LÊ VI THỦY - THƠM NỤ HÔN BƯỚM TRẮNG
· CHÙM THƠ HOÀNG QUÝ - KHI NGUYỄN ĐAU NỖI KIỀU BẠC PHẬN
· CHÙM THƠ ĐOÀN THỊ LAM LUYẾN - LẼ GÌ NƯỚC MẮT TRONG ĐỜI MẶN HƠN
· THƠ CỦA HỘI VIÊN MỚI NGÔ MINH OANH Ở TP HỒ CHÍ MINH
· THƠ HỮU VIỆT - ĐỪNG BẰNG LÒNG LÀM NGƯỜI TRUNG BÌNH, BUỒN LẮM NHÉ, CON
· THƠ CỦA HỘI VIÊN MỚI: ĐÔNG HÀ Ở HUẾ
· THO CỦA HỘI VIÊN MỚI LÊ VIỆT HÙNG Ơ HẢI PHÒNG
· CHÙM THƠ NGÔ THÚY HÀ - QUYỆN HƯƠNG ĐỜI TA UỐNG ĐỂ GẦN NHAU
· CHÙM THƠ DƯƠNG KHÂU LUÔNG - THƠM THẢO TÌNH QUÊ HƯƠNG
· CHÙM THƠ ĐÀM CHU VĂN - MƯỢN TRĂNG ĐẦU THÁNG MƠ MÀNG NGƯỜI DƯNG
· CHÙM THƠ VỀ HOA CỦA PHÙNG VĂN KHAI
· CHÙM THƠ NGUYỄN XUÂN HÙNG - TRĂNG VẪN TRÊN CAO VỜI VỢI TỎA SÁNG
· THƠ ROSA JAMALI - TEHRAN ÔM ẤP TRONG VÒNG TAY TÔI
· THƠ NGUYỄN PHONG VIỆT - ĐỜI SỢ LẮM NHỮNG NGÀY IM TIẾNG GIÓ

Tin tức mới
♦ THƠ MAI BÁ ẤN NHÂN 38 NĂM NGÀY TRUNG QUỐC TẤN CÔNG CHIẾM ĐẢO GẠC MA 14/3/1988 - 2026 (14/03/2026)
♦ LỜI KỂ CỦA CỰU BINH 38 NĂM VANG VỌNG LỜI THỀ GIỮ ĐẢO CỦA CỰU BINH GẠC MA (14/03/2026)
♦ THƠ TỐ HỮU VÀ SỰ HIỆN HỮU TRONG DI SẢN VĂN HỌC MIỀN NAM 1954 - 1975 - Tiểu luận TRẦN HOÀI ANH ()
♦ MỘT BÀI THƠ CỦA SỨ GIẢ ĐẠI VIỆT ĐƯỢC TRUNG QUỐC KHẮC VÀO BIA ĐÁ VẪN CÒN NGUYÊN VẸN (12/03/2026)
♦ CHÙM THƠ TRANG THANH - TRÊN CON ĐƯỜNG TÓC (10/03/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 1929252
Trong thang Trong tháng: 199724
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 86519
Truc tuyen Trực tuyến: 8

...

...

Designed by VietNetNam