• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Diễn đàn lý luận
 
HỒN THƠ ĐẸP CỦA MỘT CỰU SINH VIÊN KẾ TOÁN

HỒN THƠ ĐẸP CỦA MỘT CỰU SINH VIÊN KẾ TOÁN



-TS Mai Bá Ấn chọn thơ và giới thiệu

Vô tình khi lên mạng, tôi bắt gặp một trang Blog mang tên “Lucbinhtim” với những bài thơ rất dễ thương và được nhiều bạn thơ Blog khác ái mộ, trao đổi. Trong quá trình trao đổi, Lucbinhtim có hỏi thăm về một người thầy cũ của mình ở Trường Tài chính - Kế toán. Và… vậy là, tôi đã lần tìm ra em, động viên em gửi một chùm thơ để in trong Nội san 20/11. Lucbinhtim chính là Nguyễn Thị Kim Tuyền, nguyên là sinh viên Lớp C007B1.4 (Khóa Cao đẳng 2004-2007). Tuyền hiện đang công tác tại Công ty cổ phần xây dựng điện VNECO 10
Địa chỉ: KV6 - P. Trần Quang Diệu - TP. Quy Nhơn - tỉnh Bình Định.

 

            Đọc thơ Tuyền, tôi ngạc nhiên về những rung cảm của em trước muôn mặt cuộc đời, trước những tình cảm chân thành, trong đó có tình thầy trò và kể cả tình yêu…

            Viết về trường xưa trong một buổi tìm về thăm lại, Nguyễn Thị Kim Tuyền có những câu thơ gợi dậy đầy kỷ niệm: 

Bước đường đời qua bao nẻo ngược xuôi

Hàng phượng xưa đã bao mùa thay lá

Thoáng trong ta nghe có gì rất lạ

Phút bồi hồi trường cũ đã khang trang (Trường xưa)

            Cảm ơn nghĩa của thầy cô giáo cũ, xuất phát từ câu ca dao: Muốn sang thì bắc cầu kiều/ Muốn con hay chữ phải yêu kính thầy và xuất phát từ câu ví von “Thầy giáo như người đưa đò” phổ biến trong dân gian, Tuyền đã liên tưởng đến bụi phấn trên tay thầy, đến sự mải mê quên cả tuổi tác của người thầy… để cảm nhận ra được cái mênh mông, vô lượng, vô biên của tình cảm trong sáng và tấm lòng bao la, nhân hậu của người thầy:

Bụi vương phấn trắng một đời

Cầu kiều mấy lượt đưa người sang sông

Hết Xuân rồi Hạ - Thu - Đông

Bốn mùa vẫn thế mênh mông tình thầy (Ơn thầy)

Rồi cũng xuất phát từ câu thành ngữ “Người ta là hoa của đất”, Tuyền liên tưởng: Thầy giáo với sự nghiệp “Trồng người” – trồng “Hoa đất”, với nét “thanh cao rạng ngời” như muôn ngàn “sao lấp lánh trên bầu trời” để từ đó ghi nhận công ơn thầy trên suốt chặng đường đời mình đã đi và sẽ đi qua:

Bầu trời lấp lánh ngàn sao

Nghề trồng “hoa đất” thanh cao rạng ngời

Dâng lên những đóa hoa tươi

Ơn thầy con mãi trọn đời không quên (Ơn thầy)

Hai bài thơ “Trường xưa” và “Ơn thầy” là do tôi “đặt hàng” em viết cho số Nội san 20/11 này. Em “đã viết theo đơn đặt hàng” của tôi trong vòng 5 ngày (5 ngày để có được 2 bài thơ hay về trường, về thầy đã minh chứng, Tuyền là người có một hồn thơ đẹp và nhạy cảm).

Bây giờ… tôi xin nói thêm về thơ em ngoài “đơn đặt hàng”.

            Lắng hồn thơ trong những trận mưa trời, những cơn mưa đời, Tuyền có những câu thơ tình yêu thấm buồn vào hồn ta như cái lạnh tê tái của một mùa Đông mưa gió:

Mưa có làm xua tan đi nỗi nhớ

Hay cuốn về những ảo ảnh mờ xa

Chuyện tình buồn nên tình đã phôi pha

Bay đi mãi cánh chim trời phiêu bạt (Mưa)

Nhưng dù có mưa buồn, mưa sầu hay rét mướt mùa Đông thì tình yêu trong thơ Tuyền cũng không dẫn người đọc vào những bi quan tình trường thường thấy, mà trong lòng cô sinh viên kế toán xưa, trong lòng cô cán bộ kế toán nay, vẫn “nồng nàn yêu thương”, vẫn thiết tha gắn bó với cuộc đời trong niềm “sẻ chia” của muôn người cho dù ai cũng biết, trần gian là quán trọ theo quan niệm “Sinh ký tử quy” – “Sống gửi thác về”:

Hãy yêu đời lên nhé

Kiếp ở trọ trần gian

Vui buồn cùng chia sẻ

Cho yêu thương nồng nàn (Còn đó yêu thương)

Nhân Kỷ niệm 30 năm Ngày Nhà giáo Việt Nam, Nội san NCKH xin được giới thiệu cùng bạn đọc một chùm thơ của cô cựu sinh viên Kế toán. Chúc em mãi mãi giữ hồn thơ và mãi mãi là một cán bộ kế toán giỏi giang, góp phần khẳng định thương hiệu đào tạo của nhà trường.

 

CHÙM THƠ CỦA NGUYỄN THỊ KIM TUYỀN (LỤC BÌNH TÍM)

(Ảnh tác giả do tác giả cung cấp)

TRƯỜNG XƯA

 

Bao năm rồi về lại mái trường xưa

Vẫn còn đây cây phượng già năm cũ

Cánh bướm khô ta một thời cất giữ

Trang sách nào như mới chỉ hôm qua

 

Ta trở về sau năm tháng đi xa

Tìm dấu yêu của một thời cắp sách

Tuổi học trò lắm ngây ngô, trong sạch

Dẫu xa rồi vẫn nhớ mãi không nguôi

 

Bước đường đời qua bao nẻo ngược xuôi

Hàng phượng xưa đã bao mùa thay lá

Thoáng trong ta nghe có gì rất lạ

Phút bồi hồi trường cũ đã khang trang

 

Ta đưa tay ôm hết những ngỡ ngàng

Như chim non lạc bầy về tổ ấm

Thời gian ơi! Hãy trôi đi thật chậm

Đưa ta về tìm lại những xa xăm

 

Ta trở về gõ cửa những tháng năm

Tuổi học trò đi qua mùa mưa nắng

Mãi bên ta một tình yêu thầm lặng

Trang sách hồng với áo trắng trinh nguyên.

 

 

 

ƠN THẦY

 

Bụi vương phấn trắng một đời

Cầu Kiều mấy lượt đưa người sang sông

Hết Xuân rồi Hạ - Thu - Đông

Bốn mùa vẫn thế mênh mông tình thầy

 

Rót từng nét chữ vào đây

Lời xưa thầy giảng tháng ngày bên con

Mùa đi mấy lượt tuần hoàn

Con nay về lại vẫn còn dáng xưa

 

Dẫu rằng tóc bạc lưa thưa

Một đời chèo chống thoi đưa dòng đời

Ơn thầy sánh tựa biển khơi

Cho con đôi cánh bầu trời tương lai

 

Trải qua tháng rộng năm dài

Đi vào cuộc sống lời thầy còn vương

Dạy cho con biết yêu thương

Lời ru cánh võng quê hương ngọt ngào

 

Bầu trời lấp lánh ngàn sao

Nghề trồng “hoa đất” thanh cao rạng ngời

Dâng lên những đóa hoa tươi

Ơn thầy con mãi trọn đời không quên.

 

Nguyễn Thị Kim Tuyền

MƯA …

 

Mưa đã rơi cho hè vơi cái nóng

Mưa đã về tắm mát những dòng sông

Cơn mưa hè đâu phải của mùa đông

Sao trong tôi thoáng nghe lòng lạnh giá

 

Bước đường trơn đôi chân tôi vấp ngã

Mưa ngập đường xóa dấu vết người qua

Chỉ riêng mình còn đếm bước với ta

Ai góp nhặt từng hạt bong bóng vỡ

 

Mưa có làm xua tan đi nỗi nhớ

Hay cuốn về những ảo ảnh mờ xa

Chuyện tình buồn nên tình đã phôi pha

Bay đi mãi cánh chim trời phiêu bạt

 

Mưa vẫn rơi cho cỏ cây múa hát

Mưa ngập tràn tưới mát những mầm xanh

Mưa chợt buồn khi lối cũ vắng anh

chảy về đâu cơn mưa chiều mùa hạ ...



CÒN ĐÓ YÊU THƯƠNG

 

Dịu dàng từng lời nói

Ấm áp một vòng tay

Ngọt ngào trong câu hát

Cho lòng ai mê say

 

Hoa vườn nhà đã nở

Khoe sắc thắm tỏa hương

Sao lòng còn bỡ ngỡ

Hạnh phúc ở đời thường

 

Ô kìa! Có thấy không

Một đôi chim chuyền cành

Trên con đường hoa mộng

Có em và có anh

 

Cuộc đời vẫn màu xanh

Đầy niềm tin hy vọng

Ngàn vì sao lấp lánh

Vẫn chiếu vào mênh mông

 

Hãy yêu đời lên nhé

Kiếp ở trọ trần gian

Vui buồn cùng chia sẻ

Cho yêu thương nồng nàn.



Tin tức khác

· ĐỨC PHẬT NÓI VỀ CHIẾN TRANH VÀ THẮNG TRẬN
· THƠ NHẤT HẠNH - NHỮNG HÓA THÂN MÀU NHIỆM - Tiểu luận HUỲNH NHƯ PHƯƠNG
· "TRÁI MÙ U" TRONG NHỮNG THI PHẨM CỦA NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU
· NHÀ THƠ LÊ ĐẠT QUA CÂU CHUYỆN CỦA NGƯỜI CON GÁI
· PHẨM GIÁ THƠ - PHẨM GIÁ CỦA SÁNG TẠO - PHẨM GIÁ CỦA NHÂN TÍNH
· ĐI TÌM ẨN NGỮ THƠ HOÀNG CẦM -Tiểu luận ĐỖ LAI THÚY
· SỰ RA ĐỜI CỦA NHÀ THƠ SIÊU VỊ TRONG THẾ GIỚI HẬU NHÂN BẢN
· LỜI KỂ CỦA CỰU BINH 38 NĂM VANG VỌNG LỜI THỀ GIỮ ĐẢO CỦA CỰU BINH GẠC MA
· THƠ TỐ HỮU VÀ SỰ HIỆN HỮU TRONG DI SẢN VĂN HỌC MIỀN NAM 1954 - 1975 - Tiểu luận TRẦN HOÀI ANH
· MỘT BÀI THƠ CỦA SỨ GIẢ ĐẠI VIỆT ĐƯỢC TRUNG QUỐC KHẮC VÀO BIA ĐÁ VẪN CÒN NGUYÊN VẸN
· NƯỚC NAM HÁN TỪNG ĐẠI BẠI TRƯỚC NGÔ QUYỀN DO AI THÀNH LẬP, TỒN TẠI BAO NHIÊU NĂM, CÓ MẤY VỊ HOÀNG ĐẾ?
· TRÊN CON ĐƯỜNG ĐẾN VỚI PHẨM GIÁ CỦA THƠ CA - Tiểu luận TRƯƠNG ĐĂNG DUNG
· HOA NỞ KHÔNG ĐỢI NGƯỜI CHO PHÉP -Tiểu luận NAM THI
· TIỂU LUẬN VŨ QUẦN PHƯƠNG - PHẨM GIÁ CỦA THƠ CA
· ĐOÀN PHÚ TỨ - ĐƯỜNG ĐỜI BAO NỖI
· 'MẬT MÃ' MỐI TÌNH PHẠM THÁI - QUỲNH NHƯ
· THI BÁ ĐƯỢC ĐỀ CỬ GIẢI NOBEL - TÀI NĂNG KHÔNG KÉM XUÂN DIỆU, HUY CẬN
· KHI MẶC KHÁCH VIẾT VỀ MẶC KHÁCH
· TIỂU LUẬN NGUYỄN KHOA ĐIỀM - PHẨM GIÁ CỦA THƠ CA
· CẢM THỨC CHIẾN TRANH VÀ NGƯỜI LÍNH TRONG THƠ MIỀN NAM 1954 - 1975

Tin tức mới
♦ TRUYỆN NGẮN CỦA HỒ LOAN: CÙ LAO GIÓ (18/03/2026)
♦ ĐỨC PHẬT NÓI VỀ CHIẾN TRANH VÀ THẮNG TRẬN (18/03/2026)
♦ THƠ NHẤT HẠNH - NHỮNG HÓA THÂN MÀU NHIỆM - Tiểu luận HUỲNH NHƯ PHƯƠNG (18/03/2026)
♦ "TRÁI MÙ U" TRONG NHỮNG THI PHẨM CỦA NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU (18/03/2026)
♦ CHÙM THƠ TRẦN THỊ THÙY VI - NẾU CÓ KIẾP SAU XIN LÀM GIỌT SƯƠNG YÊU ĐIỀU BÌNH LẶNG (16/03/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 1936529
Trong thang Trong tháng: 206995
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 86669
Truc tuyen Trực tuyến: 13

...

...

Designed by VietNetNam