TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Diễn đàn lý luận
HỒN THƠ ĐẸP CỦA MỘT CỰU SINH VIÊN KẾ TOÁN
HỒN THƠ ĐẸP CỦA MỘT CỰU SINH VIÊN KẾ TOÁN
-TS Mai Bá Ấn chọn thơ và giới thiệu
Vô tình khi lên mạng, tôi bắt gặp một trang Blog mang tên “Lucbinhtim” với những bài thơ rất dễ thương và được nhiều bạn thơ Blog khác ái mộ, trao đổi. Trong quá trình trao đổi, Lucbinhtim có hỏi thăm về một người thầy cũ của mình ở Trường Tài chính - Kế toán. Và… vậy là, tôi đã lần tìm ra em, động viên em gửi một chùm thơ để in trong Nội san 20/11. Lucbinhtim chính là Nguyễn Thị Kim Tuyền, nguyên là sinh viên Lớp C007B1.4 (Khóa Cao đẳng 2004-2007). Tuyền hiện đang công tác tại Công ty cổ phần xây dựng điện VNECO 10
Địa chỉ: KV6 - P. Trần Quang Diệu - TP. Quy Nhơn - tỉnh Bình Định.
Đọc thơ Tuyền, tôi ngạc nhiên về những rung cảm của em trước muôn mặt cuộc đời, trước những tình cảm chân thành, trong đó có tình thầy trò và kể cả tình yêu…
Viết về trường xưa trong một buổi tìm về thăm lại, Nguyễn Thị Kim Tuyền có những câu thơ gợi dậy đầy kỷ niệm:
Bước đường đời qua bao nẻo ngược xuôi
Hàng phượng xưa đã bao mùa thay lá
Thoáng trong ta nghe có gì rất lạ
Phút bồi hồi trường cũ đã khang trang (Trường xưa)
Cảm ơn nghĩa của thầy cô giáo cũ, xuất phát từ câu ca dao: Muốn sang thì bắc cầu kiều/ Muốn con hay chữ phải yêu kính thầy và xuất phát từ câu ví von “Thầy giáo như người đưa đò” phổ biến trong dân gian, Tuyền đã liên tưởng đến bụi phấn trên tay thầy, đến sự mải mê quên cả tuổi tác của người thầy… để cảm nhận ra được cái mênh mông, vô lượng, vô biên của tình cảm trong sáng và tấm lòng bao la, nhân hậu của người thầy:
Bụi vương phấn trắng một đời
Cầu kiều mấy lượt đưa người sang sông
Hết Xuân rồi Hạ - Thu - Đông
Bốn mùa vẫn thế mênh mông tình thầy (Ơn thầy)
Rồi cũng xuất phát từ câu thành ngữ “Người ta là hoa của đất”, Tuyền liên tưởng: Thầy giáo với sự nghiệp “Trồng người” – trồng “Hoa đất”, với nét “thanh cao rạng ngời” như muôn ngàn “sao lấp lánh trên bầu trời” để từ đó ghi nhận công ơn thầy trên suốt chặng đường đời mình đã đi và sẽ đi qua:
Bầu trời lấp lánh ngàn sao
Nghề trồng “hoa đất” thanh cao rạng ngời
Dâng lên những đóa hoa tươi
Ơn thầy con mãi trọn đời không quên (Ơn thầy)
Hai bài thơ “Trường xưa” và “Ơn thầy” là do tôi “đặt hàng” em viết cho số Nội san 20/11 này. Em “đã viết theo đơn đặt hàng” của tôi trong vòng 5 ngày (5 ngày để có được 2 bài thơ hay về trường, về thầy đã minh chứng, Tuyền là người có một hồn thơ đẹp và nhạy cảm).
Bây giờ… tôi xin nói thêm về thơ em ngoài “đơn đặt hàng”.
Lắng hồn thơ trong những trận mưa trời, những cơn mưa đời, Tuyền có những câu thơ tình yêu thấm buồn vào hồn ta như cái lạnh tê tái của một mùa Đông mưa gió:
Mưa có làm xua tan đi nỗi nhớ
Hay cuốn về những ảo ảnh mờ xa
Chuyện tình buồn nên tình đã phôi pha
Bay đi mãi cánh chim trời phiêu bạt (Mưa)
Nhưng dù có mưa buồn, mưa sầu hay rét mướt mùa Đông thì tình yêu trong thơ Tuyền cũng không dẫn người đọc vào những bi quan tình trường thường thấy, mà trong lòng cô sinh viên kế toán xưa, trong lòng cô cán bộ kế toán nay, vẫn “nồng nàn yêu thương”, vẫn thiết tha gắn bó với cuộc đời trong niềm “sẻ chia” của muôn người cho dù ai cũng biết, trần gian là quán trọ theo quan niệm “Sinh ký tử quy” – “Sống gửi thác về”:
Hãy yêu đời lên nhé
Kiếp ở trọ trần gian
Vui buồn cùng chia sẻ
Cho yêu thương nồng nàn (Còn đó yêu thương)
Nhân Kỷ niệm 30 năm Ngày Nhà giáo Việt Nam, Nội san NCKH xin được giới thiệu cùng bạn đọc một chùm thơ của cô cựu sinh viên Kế toán. Chúc em mãi mãi giữ hồn thơ và mãi mãi là một cán bộ kế toán giỏi giang, góp phần khẳng định thương hiệu đào tạo của nhà trường.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.