TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Diễn đàn lý luận
TRANG THƠ NHIỀU TÁC GIẢ
TRANG THƠ NHIỀU TÁC GIẢ
HOÀNG VŨ THUẬT
Đảo-một-mình
Ngọn nến anh mang theo cháy từ Tam Đảo
lửa của năng lượng tình ái
âm ỉ ngày và đêm
giọt máu cuối cùng lặn sâu bầu ngực
chiếc cầu bắc qua bóng tối
dòng sông ngừng chảy đã lâu đọng thành đá tảng
li ti cát trắng niềm mong đợi giọt nước mắt em
thành phố không vỉa hè không có người đi bộ không cây xanh
mùi cá thơm thập thò đậu lên vai áo
lẫn giữa mái ngói nham nhở
một căn nhà bã trầu
ngọn nến giờ là chủ nhân là thân xác là mặt trời của anh
tìm đâu con còng gió bạn bè quen thuộc
tìm đâu giọng nói nghìn lớp sóng trên cao
một nửa thành phố chết một nửa tinh cầu mọc rễ
em đặt tên Đảo-Một-Mình
ta xây lâu đài bằng vệt sao đầy đặn kiêu hãnh
giữa ngã ba đường những điều cấm kị
câu thơ thắt nút
thơ hay sợi dây vô hình khắc nghiệt
buộc anh và em và chằng chịt hờn ghen
em bảo không gian thời gian ranh giới những khái niệm
chẳng có gì là thật
sự thật đang bay đang bay đang bay
đôi cánh nhiệm màu
em trải mình trong chiếc áo mỏng màu rêu
ban mai trôi đi vội vã sang chiều
một vầng trăng nến sáng.
ĐỖ VĂN KHOÁI
Về thôi
Về thôi ta ơi! với phố
Về với góc đời lặng im
Khói sương nhiều khi bỗng nhớ
Lại nôn nao dậy đi tìm
Về thôi ta ơi! với gió
Với đêm trăng treo cửa thành
Mùa sen như vừa kịp nở
Còn ai thao thức đợi mình?
Về thôi ta ơi! nếu lỡ
Đã yêu là phải mong chờ
Về thôi ta ơi! nếu sợ
Đã đi là mãi quên về
Về thôi ta ơi! với cỏ
Ngả lưng mới biết là mình
Đêm đêm tiếng chuông thầm nhắc
Tất cả đều là mong manh
ĐỨC SƠN
Đá này
Đá này xanh thẫm tháng năm
Đá xanh tuổi đá, mình đong tuổi mình
Đá xanh rì, tuổi rêu chi
Mái tóc trơ đá
Giấc mơ hương ngày
Rừng biên cương, đá gọi tên nay
Nắng xuyên kẽ lá, chợt say môi hiền
Đá hòa tấu, đẹp thiên nhiên
Hoa khoe mắt đá, mùa chan chứa mùa
Đá này là nơi đã từng
Lâng lâng gối đá, góc rừng lô xô
Đã từng sương trắng, phấn ngô
Đã từng gạo hẩm, muối chưng mặn mòi
Đã từng trèo đá sá chi!
Đã từng chung bát canh suông, nói cười
Đã từng gột áo, giặt sương
Đã từng ngụp lặn suối ngàn đá chông
Đã từng miền nhớ khói lam
Bếp thơm ngô nướng
Linh thiêng cổng trời
Bạn bè tôi, rừng núi ơi!
Đá giăng giăng lũy
Cho ngày bình yên.
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT
Nhẩm đếm
Đôi khi mơ giấc mơ của đá
giữa không tên lặng suối ngàn.
Tôi khúc xạ rong rêu qua những miền ký ức
Những đường cong nhu nhú nảy mầm
Em - núm vú ứa ra mùi sữa lúa…
Hình như mùa đang trở
Hình như tôi đang ngậm đòng đòng…
HƯỜNG THANH
Nhóm lửa nghe khan hát
khan ơi, ngồi nhóm lửa cùng tôi
khi chung quanh chẳng nào vành tai bản làng
ở bên lửa, người huơ những ngón xương Amah
đừng buồn khan ơi
khan hát đi, lửa sẽ vui mừng
tôi được nghe khan, dù chỉ mình soi gương vào đám lửa
những người trẻ rời xa khan dưới êlan rộng
vắng đi vành tai làm trí nhớ mất giọng mùa năm
mlam buồn lắm, cây rừng chỉ biết chỉ biết ngửa vào sử thi
khi chung quanh chẳng nào câu ru bằng lời hát cho đứt nối
khan ơi mọi thứ
vẫn muốn nghe khan hát trong mưa
a mưa…
những ngón xương Amah rung lên rung lên mùa thu
khi chung quanh nếp nhăn rơi lấm tấm
khan hứa với tôi, khan sẽ không như H’drah Jan cuối cùng
bên ánh lửa trong nơi rủ mù chỉ có khan làm ấm
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.