TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Thi hữu
CHÙM THƠ ĐOÀN THỊ LAM LUYẾN - LẼ GÌ NƯỚC MẮT TRONG ĐỜI MẶN HƠN
CHÙM THƠ ĐOÀN THỊ LAM LUYẾN - LẼ GÌ NƯỚC MẮT TRONG ĐỜI MẶN HƠN
NGUỒN: Vanvn- Cập nhật ngày: 12 Tháng 2, 2026 lúc 16:52
Nhà thơ Đoàn Thị Lam Luyến ở Hà Nội
THÀNH PHỐ KHÔNG BAO GIỜ TỪ BIỆT
Thành phố của bom đạn
Suốt những năm chiến tranh
Thành phố của vôi vữa
Sau những năm hòa bình.
Thành phố của gió nóng
Giữa những trưa mặt trời
Thành phố của truyền thuyết
Tự những ngày xa xôi…
Lần đầu người yêu tôi
Dẫn tôi về thành phố
Đôi dép mất trên tầu
Chân không đi đường nhựa,
Bát cháo quán gốc đa
Vị ớt cay cháy cổ…
Đã mười mấy năm rồi
Tôi được làm dâu mẹ
Từ trưa kho cháy cá
Tôi bỏ chạy lên đồi
Dòng sông ngăn tôi lại
Để thương mẹ một đời
Ai biết một mai rồi
Sẽ chia lìa đôi ngả
Mẹ ta cũng qua đời
Giữa một ngày buốt giá…
Tôi trở về thành phố
Nào khác với xưa đâu:
Tóc đã bạc trên đầu
Trán lằn ngang vất vả
Chẳng vợi đi nỗi đau
Chỉ dày thêm nỗi nhớ!
Tôi ngược về quá khứ
Thành phố của riêng tôi
Nỗi đau cả đời người
Đâu chóng lành da thịt
Thành phố chẳng bao giờ
Tôi nói lời từ biệt!
BIỂN TRONG TA
Bao nhiêu nước biển mặn rồi
Lẽ gì nước mắt trong đời mặn hơn?
Lòng người – Cái biển tý hon
Mà nghìn năm nữa vẫn còn sâu xa
Có bờ để đánh thuyền ra
Không bờ, để tự bao la sóng dào…
Trong ta bờ bến thế nào
Mà con tim cứ thiết trao một người.
Mà bao nhiêu kiếp luân hồi
Mà thổn thức đến muôn đời vì nhau
Mà sung sướng mà khổ đau
Mà từng nhuộm trắng mái đầu đương xanh
Mà lên thác mà xuống ghềnh
Mà rồi từng mảnh lênh đênh giữa đời…
Biển ngoài kia đã lặng rồi
Trong ta biển vẫn chưa nguôi dạt dào.
THIÊN DI
Tình đến rồi tình lại đi
Sấp ngửa trăm ngày hối hả
Tình như một thiên vàng mã
Hóa rồi tro bụi còn bay.
Khi có uy quyền trong tay
Tình có quyền uy hứa ngỏ
Tình có quyền uy đổi thay
Tình có quyền uy rũ bỏ.
Chưa một lần tình đau khổ
Dẫu đã bao lần tình si
Kiếp trước tình là mây gió
Kiếp này tình vẫn THIÊN DI !
Nhà thơ Đoàn Thị Lam Luyến và mẹ
MẸ VÀ TÔI
Đuôi mắt mẹ rạn chân chim, da mẹ đồi mồi
Ngày hai bữa nấu ăn rồi bưng lên thang gác
Mẹ trồng rau bên lề đường nắng hè bỏng rát
Và nuôi lợn trong nhà hăm mấy mét vuông…
Tôi đi làm từ sáng đến chiều đủ khoán quỹ lương
Rồi lại cày thêm, nuôi hai miệng người ăn nữa
Hết giờ làm, chỉ còn biết trốn vào sau cánh cửa
Trầm tư với hàng phượng trước hiên nhà.
Ba chúng tôi hai trẻ một già
Bà bầu bạn với cháu lên ba tuổi
Tôi trò chuyện với hàng cây không biết nói
Cả hai người cùng giấu nỗi cô đơn.
Tôi chẳng biết làm gì cho mẹ nhàn hơn
Còn mẹ cứ chăm tôi như chăm con nhỏ:
Trứng luộc rồi mẹ còn lo bóc vỏ
Tôi làm việc bên bàn, mẹ hãm nước chè xanh.
Chẳng thương nổi mẹ đâu!
Nhiều đêm tôi khóc một mình
Như vẫn trộm cười, khi một tứ thơ hay trào lên
ngọn bút
Tôi làm thơ, mong thay mẹ trồng rau
lề đường nắng hè bỏng rát
Mong thay mẹ nuôi lợn trong nhà
hăm mấy mét vuông
Nhưng, thơ tôi chỉ làm riêng tôi đã khát
Sau từng phen sóng gió với đời thường!
TẤM VÉ VÀ LÁ CHẮN
(Kính gửi Tổng thống Hoa Kỳ đương nhiệm Donald Trump )
Hồi đầu làm Tổng thống
Ông vốn tính khiêm nhường
Khi kính Thần trên hết
Quốc gia ắt hùng cường
Sáng Thế Chủ chọn ông
Ban cho ông LÁ CHẮN
Kẻ thủ ác rình bắn
Đạn chỉ sượt qua tai
Ban cho ông dẻo dai
Trị quốc, bình thiên hạ
Cấp cho ông “cường giả”
Để thành “vi anh hùng”
Bai – đần làm ẩu quá
Để lại núi nợ công
“Dân chủ” toang biên giới
Người đâu, toàn thấy “vong”!
Ông đánh Bắc, dẹp Đông
Răn đe bằng áp thuế
Thuyết phục bằng đả thông
Giơ cao mà đánh khẽ
Uy vũ như mãnh hổ
Quyền biến tựa trúc mai
Chỉ tốt giữ, xấu bỏ
Để bàn dân yên vui!
Ông thất ăn, thất ngủ
Vì “thù trong, giặc ngoài”
Bao lần mệt đứ đử
Phải thiếp đi trên ngai
Chịu nằm gai, nếm mật
Ròng rã chín năm trời
Ông tạo ra kỳ tích
Bằng tổng thống mấy đời
Đừng nghe lời siểm nịnh
Mà “tự tâm sinh ma” (*)
Nó chính là sát thủ
Triệt hại cuộc đời ta!
Người được trao thiên mệnh (**)
Đề cao việc tu thân (***)
Bản sự lớn đến mấy
Chớ tự huyễn là Thần!
Ông hãy mau tỉnh ngộ
Trở về với khiêm nhường
Kẻo tuột mất TẤM VÉ
ĐỂ ĐƯỢC LÊN THIÊN ĐƯỜNG!
Ngày 10.02.2026
————————-
(*) “Tự tâm sinh ma” : Tự trong tâm (của mình) sinh ma, coi mình là nhất
(**)Thiên mệnh: Là khái niệm của triết học và tín ngưỡng cổ đại, chỉ mệnh lệnh, ý chí của Trời (đấng tôi cao) sắp đặt.
(***) Tu thân: Là quá trình tự rèn luyện, sửa chữa bản thân về đạo đức, trí tuệ, và hành vi để trở nên ngay thẳng, thiện lương và sống có ích
(****) Nhiều lần ông Trump nói với truyền thông, đại ý: Ông nỗ lức ngăn chặn các cuộc chiến tranh gây ra cơ man giết chóc vì ông muốn có tấm vé để được lên thiên đường
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.