TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Thi hữu
CHÙM THƠ NGUYỄN KIM HUY - CHIỀU XUỐNG NHẸ NHƯ RƠI RẤT CHẬM
CHÙM THƠ NGUYỄN KIM HUY - CHIỀU XUỐNG NHẸ NHƯ RƠI RẤT CHẬM
MÙA XUÂN
Mùa ứa mật. Những gã ong bò vẽ
Bay vội vàng rối mắt vườn sau
Mùa nồng đượm. Bông hoa dủ dẻ
Thơm ngộp hồn suốt dọc bờ rào
Trời quét nền xanh biếc vì sao
Mặt đất cuộn sương mờ hơi ấm
Chiều xuống nhẹ như rơi rất chậm
Mỗi ngày dường luyến tiếc lùi xa
Mùa dao cau. Mắt ai liếc qua
Bờ vai uốn đường cong bối rối
Trong im lặng có lời tự dối
Rằng mùa xuân gió bấc không còn!
2000
--------------------
* Thay Lời ngỏ, bài đã in trong tập NỖI LAN TỎA CỦA NGÀY, NXB Văn học 2004.
NHÀ THƠ NGUYỄN KIM HUY
TRONG MỘT NGÀY RÉT MUỘN
Cúi người nhặt những mảnh vỡ mùa đông tơi tả
Rồi tỉ mẩn ngồi ghép hình tia nắng ngày xuân
Anh không biết rằng nắng luôn đồng hành cùng ánh sáng
Có thể nào được ghép nên từ những sợi buồn?
Rơi nơi đâu rồi niềm vui thuần khiết ngây thơ em từng mang đến
Những cánh hoa thơm còn ướt đẫm sương đêm
Những niềm vui sao cứ mong manh như một tiếng thở dài
Xuyên suốt những tháng năm xa cách?
Giữa bao nhiêu hối thúc của thời gian
Cuộc sống cuốn anh đi như khúc gỗ đầu nguồn bị cuốn trong cơn lũ núi
Không có phút giây nào kịp ngoảnh mặt lại để mà nuối tiếc
Để biết rằng đời mình trôi chứ đã kịp sống bao giờ!
Những giấc mơ cũng trở thành hư ảo
Hạt vàng rơi trên biển cát mông lung
Góp nhặt mãi vẫn thấy bàn tay mình đầy sỏi đá
Tâm hồn nghèo hơn thuở thiếu áo đói cơm.
Và ngạc nhiên khi bây giờ lại rộn rã ngày xuân
Lòng những tưởng mùa đông cài kín cửa
Ngày rét muộn bỗng thấy mình thắc thỏm
Trước tia nắng sớm đầu tiên...
2005
MỤC ĐỒNG, CÂY SÁO VÀ CHIẾC KÈN ĐỒNG
Mục đồng cất tiếng sáo
Cánh đồng chiều bay lên
Đàn bà dừng tay cấy
Đàn ông dừng tay cuốc
Lắng nghe
Chú bò già mở tròn đôi mắt
Bầy chim non ríu giọng hót theo
Cây lá rì rào
Hoàng hôn rưng rưng
Ngày nối ngày
Tiếng sáo bóng chiều nối nhau rưng rưng
Một ngày kia, mục đồng bỗng nghĩ rằng mình phải khác đi
Không thể cứ tiếng sáo bóng chiều rưng rưng đồng quê rối ruột
Phải là điều gì mới mẻ!
Rồi một hôm,
Trên cánh đồng chiều buông tĩnh mịch
Tiếng kèn đồng chói lói bỗng vang lên
Thợ cấy thợ cày giật thót mình đánh rơi cày cuốc
Đàn bò trâu cuống cuồng dẫm đạp nhau tháo chạy
Bầy chim xáo xác hốt hoảng vỗ cánh bay
Cây rùng mình trút lá
Hoa co rúm khép nụ
Hoàng hôn sững sờ dừng lại lưng chừng chiều...!
Mục đồng ân hận đi tìm lại cây sáo
Cây sáo đã vỡ từ lâu!
2005
VÀ THÁNG NGÀY NHÀN NHẠT TRÔI QUA
Đâu chân trời giấu ánh mắt biếc trong
Những khát vọng cháy lên thành ngọn lửa
Những mơ ước trong hồn sôi sục giữa
Mạch máu căng bao nhịp sóng tràn bờ?
Và trái tim rộn ràng khung cửa mở
Khi tình yêu run nhẹ ở bờ môi
Và niềm vui rộn những ý, những lời
Niềm rung cảm ấm bàn tay thon nhỏ?
Mong manh là giọt sương ngọn cỏ
Còn nôn nao trước mỗi buổi sớm mai
Sao đời người có thể để lắt lay
Trôi lặng lẽ trong mỗi ngày nhàn nhạt?
Những đời người nhàn nhạt trôi qua
Không niềm vui, không say mê, hy vọng
Không đắng cay không một chút u buồn
Không nước mắt nên nụ cười hờ hững.
Và ngày tháng cứ trôi qua nhàn nhạt!
2005
ĐIỀM NHIÊN
Ngày điềm nhiên đi qua
Anh ngửa mặt lên trời đếm lá
Cây bàng già lá đỏ lá xanh
Cây si già chờ mưa đâm rễ
Những non tơ khắc khoải chừng nào
Mặt trời điềm nhiên đi qua
Anh ngước mắt nhìn cây đếm gió
Bắc đông nam lẫn lộn trong chiều
Tóc nhòa trong nắng
Rưng rưng một sắc mây hờ
Có cuộc chia tay nào đâu.
Em điềm nhiên đi qua
Anh đăm đắm trông khơi đếm sóng
Muối xát lòng
Thương những niềm riêng
Nâng bàn tay mới biết
Bàn tay mình vừa khẽ chạm tay ai.
2005
(Trích từ tập thơ "Kéo co với mùa xuân", NXB Đà Nẵng, 2017)
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.