TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Thi hữu
CHÙM THƠ TRANG THANH - TRÊN CON ĐƯỜNG TÓC
CHÙM THƠ TRANG THANH - TRÊN CON ĐƯỜNG TÓC
NGUỒN: Vanvn- Cập nhật ngày: 9 Tháng 3, 2026 lúc 16:47
Nhà thơ Trang Thanh hiện làm việc tại NXB Hội Nhà văn ở Hà Nội. Trang Thanh đã xuất bản 4 tập thơ: Bay lặng im (2008), Mây trắng (2011) Thanh không (2023) và mới nhất là Trên con đường tóc (2025) đã được trao Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam.
Sinh ra và lớn lên ở vùng quê giàu truyền thống Nam Định, nông thôn trở thành ký ức và là cơ sở văn hóa cho cái đẹp trong thơ Trang Thanh thăng hoa. Rồi từ những thăng trầm cuộc sống, Trang Thanh đã biến “con đường tóc” đổi màu theo thời gian thành dữ liệu để chị dệt nên những trang thơ đau đáu phận người, có sức quyến rũ những tâm hồn đồng điệu bằng diễn ngôn giản dị và góc nhìn nhân bản. (PH)
Nhà thơ Trang Thanh
KHÔNG BÓNG CHIM VỀ
ta đã chạy trên cánh đồng chi chít
gốc rạ nhọn những mầm gai cắm ngược
tuổi thơ cỏ sắc máu đào
hoa rắc chuỗi cười xôn xao
bờ mịn ngọt những nhành mơ chưa hái
con muồm muỗm huơ qua lửa khát
đọt đòng đòng bứt trộm dúi vu vơ
ta vẫn buồn khô
bóng chim mẹ ngậm mồi bay về tổ
mẹ già xoay mâm một mình so đũa
sông bờ này xói lở vệt sâu
thèm khóc cười cả tiếng cãi lộn nhau
tiếng đùa cợt rung thóc mùa ràn rạt
tiếng khua vỡ váng phù sa ruộng lụt
xanh mơ hồ ngun ngún mạ non
buồn con châu chấu cắn con chuồn chuồn
mùa đau chết cỏ
vườn trống ngõ rêu sân cời gạch vỡ
không bóng chim về
VỌNG ĐÊM
những con mối đục nỗi buồn tôi
mộng du trên thân thể đêm
cơn bấc cời
buốt ngọc
những con dế gáy trong tai tôi
đòi nợ một phần đời
trên cánh đồng rạ rơm
chết ngồi
bầy đom đóm loé đốm ma trơi
bụi tre vặn mình
kêu lên chuỗi cười
trắng hoang tóc bời
SOI GƯƠNG
chợt thấy mình xanh mét trong gương
chỉ còn muốn làm dấu ngã
thiếp tận cùng cõi nhớ
cuộn đau mà thở
kiếp tằm ăn tơ
mặc cho miền xưa gõ mõ
giấc mơ ngược triền thơ
quằn lên những hình hài đêm
muốn đổ về sông gội rửa
mà thời gian nhỏ mọn
đòi soi gương đếm tóc
không vẫy ai về lại bến bờ
LỜI NHẮN MỘT CON CÁ NHỎ
cá nhỏ, bơi đi, bơi về phía biển
cánh đồng mẹ ta giờ hóa cọc hóa tòa
cá nhỏ, bơi đi
hãy mang theo trăng. và ánh mắt người con gái
đêm nay nhớ vị đòng đòng tháng tư
mùi nếp thơm tháng sáu
nhớ một người trai có đôi mắt sâu
giếng làng độ ấy cuối mùa thu…
cá nhỏ, bơi đi
đêm này nước trong ngày mai nước đục
cứ bơi, đến khi mang miệng đẫm đìa vị mặn
là lần đầu tiên biển rét. muốn cầm tay
bơi đi, bơi đi
tìm giùm ta câu hỏi
kiếp ấy ai người mua mây trắng?
về đốt thành tro rải đáy sông
TRÊN CON ĐƯỜNG TÓC
người đàn bà đi trong đêm tối đen bằng tóc
trên con đường vô tận tết bằng muôn sợi tóc rụng
từ mái đầu nhỏ bé của nàng
nàng nhẹ như hơi thở
để con đường mỏng mảnh không bao giờ đứt
cứ nối dài mãi tựa nỗi đau trong tim đang rỉ máu
nuôi con đường chạy đến vô cùng
tóc có khi nào biết khóc?
tóc có khi nào biết cười?
có ai đó hỏi nàng. u âm miệng vực
nếu nàng ngã xuống trên sợi tóc
vực sâu giải thoát cho nàng
nhưng lúc này nàng đang nhón chân múa điệu đơn độc
những thanh âm vòng vọng hỏi nàng
hỏi nàng. hỏi nàng
còn đau không?
còn buồn không?
sợ hãi nữa không?
nhiều người muốn hỏi quá
họ xếp hàng trật tự và hồi hộp
như chờ chuyến tàu đưa họ sang cõi khác
hứa rằng ai cũng nhẹ như hơi thở
để chạy băng băng trên những con đường tóc rụng
từ chính mái đầu nhỏ bé của nàng
HỎI CHIỀU
nỗi cách ly cách ly cào rạch phím đàn
hôm nay đau này nuốt chậm
đêm trăng cuồng sao hôm buồn khóc
cúc mây giạt đồng câm
xa khuất chân trời mời mọc
ta u mê để mình bay lạc
chiều giăng câu tuyệt lệ tà huy
không gặp nhau bởi hờn đau nhầm chỗ
cơn buồn đậu trong não anh
lập trình dang dở
cúc mây chao phím nhìn anh
trân trối nhòe mờ
chiều ứ chật ánh cười em mỏi mệt
anh muốn hỏi mà lời đau mắc kẹt
giữa chúng ta bộn bề lối thoát
nhưng em không còn muốn khoác lên
tấm áo choàng đen khát khao hờn ánh sáng
em chỉ muốn hỏi chiều
làm sao dẫn ta đi
đêm nay trăng gọi tên cô gái điên
cúc mây gội nhụy tiên tóc xõa
thơm ngột ngạt sao hôm
nở giữa đời anh
đóa miên trường
xanh cánh đồng gục ngã
KINH BUỒN
này ta, nằm xuống
mộng cũng cần nghỉ ngơi
mộng đã dài hơn đường chân trời
đời suông trang giấy mỏng
gió xé mặt rầu phơi
chữ giận mình sáo rỗng
trên những tầng mây bỏng
thơ kén người buồn câm
lời đâu như kinh ca
quên cười bóng cợt trăng
ca nỗi đơn sai
nỗi trầm tù đọng
chiều hôn giùm ta nhành hoa bên sông
và ôm cùng ta mây trắng tang chồng
ỐM
bài thơ bị ốm
trong cơn sốt mê man
nó thấy một bầy cô đơn từ trong lòng biển ùa lên
quây quấn quanh nó như rong rêu quấn vào đá tảng
bài thơ câm lạnh phình lên phình lên một núi ký tự
rỗng hay đặc? không biết
nó vẫn đang sốt mê man
lơ mơ về đỉnh núi bên bờ biển
nơi có lần nó ước được bay lên
ở đấy, nghe nói vô lượng kiếp cô đơn – đã chạm đỉnh mây mù…
nhưng kìa – hàng vạn con cá nhỏ bị sóng bỏ rơi khô xác trên bờ
bài thơ biết rằng bầy cô đơn kia đã buông tha cho chữ
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.