Năm nay, nước Nga kỷ niệm 210 năm cuộc Chiến tranh Vệ quốc 1812. Và 155 năm trước, Lev Tolstoy đã đến cánh đồng Borodino để phản ánh chân thực hơn trận chiến xảy ra tại đó trong cuốn tiểu thuyết “Chiến tranh và Hòa bình” của mình. Thực tế này đã được biết đến. Nhưng rất tiếc, văn hào đã không để lại những hồi ức về chuyến đi này. Tuy nhiên, những ghi chú ít được biết đến của người bạn đồng hành trẻ tuổi của văn hào – người em vợ Stepan Bers, cho phép chỗ khiếm khuyết ấy được bổ sung…
Cầm trong tay bộ sách(), tôi thật sự ngỡ ngàng và có phần thán phục trước sự lao động nghệ thuật vừa nghiêm túc vừa dày công của nhà văn Lê Văn Ba, người đã từng trải qua lao tù của thực dân Pháp ở Hỏa Lò, Hà Nội (1952-1953) và nay đã bước sang tuổi bát tuần, mà vẫn làm được điều tưởng chừng như quá khó đối với không ít người và ngay cả với bản thân ông.
Sự nghiêm ngặt của thể loại là sản phẩm của trí thông minh loài người trong hành trình sáng tạo. Nhưng sự lỏng lẻo của nó mới là chất xúc tác cho trí tưởng tượng to lớn của người làm nghệ thuật. Đặt mình trong những nguyên lí, thi pháp, chuẩn mực của thơ về câu từ, vần điệu, cấu tứ, đặc biệt là phẩm chất “dễ đi vào lòng người, dễ thuộc, dễ nhớ, dễ ngâm nga”, các nhà thơ hiện đại Việt Nam nói chung thường có xu hướng ổn định trong những cảm giác về thơ.
Thôn Tám Mộ với chuỗi án mạng liên hoàn mang tính truyền kiếp đậm màu ma mị, tựa mảnh ghép hoàn chỉnh cho phong cách sáng tác của Yokomizo Seishi, một trong những nhà văn đã đặt nền móng cho mảng văn học trinh thám Nhật Bản.
Thi sĩ Lưu Trọng Lư (1912-1991) quê ở làng Cao Lao Hạ (nay thuộc xã Hạ Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình), em ruột thi sĩ Lưu Kỳ Linh – là một trong số những người khởi xướng và cổ vũ mạnh mẽ cho phong trào Thơ mới phát triển.
Hòa bình, thống nhất, qua máu lửa chiến tranh, Vũ Hải Đoàn trở về với cuộc đoàn viên. Trên vùng đất của hồn thơ chơn chất bắt đầu mọc lên những đóa thơ tơ non như cỏ cho dù những tháng ngày này, anh đã bước qua cái tuổi thanh xuân.
Một giai đoạn lịch sử sôi động của nghệ thuật, một thế hệ những nghệ sĩ tài năng vĩ đại… tất cả đã góp phần làm thay đổi hoàn toàn diện mạo của Nghệ Thuật. Đó là những gì trào lưu Siêu Thực đã đạt được.
Không chỉ là thiên tài tiếng Việt, nữ sĩ Hồ Xuân Hương còn là bậc thầy trong nghệ thuật dụng điển. Điển cố chính là một trong những phương diện thể hiện rõ nhất tài năng thơ ca của “Bà chúa thơ Nôm”. Qua nghệ thuật dùng điển của nữ sĩ, có thể thấy rõ những đặc trưng trong phong cách, phẩm tính thơ Nôm của bà: thiên tính nữ và cá tính sáng tạo.
Từ góc độ thi pháp, có thể hình dung diện mạo của văn học 1945-1975 qua hệ thống thể loại của nó. Bởi vì thể loại văn học vừa là hiện tượng lịch sử, vừa là nhân tố loại hình.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.