Thời của văn chương cánh hẩu, pi a láng cóong, dường như những con người văn chương lặng lẽ sẽ chịu thiệt thòi. Nhưng rồi thời gian sẽ sắp đặt đúng chỗ mọi giá trị. Trần Quốc Thực là một người thơ lặng lẽ như thế.
Có những thi phẩm ngổn ngang hiện thực cuộc sống gian lao mà anh dũng, thấm đẫm chất đời, lóng lánh những niềm vui bình dị, xao động bao ước mơ hi vọng của chiến sĩ và nhân dân. Những trang viết dù chưa xứng tầm với hiện thực vĩ đại của dân tộc trong thế kỉ XX, chưa đạt tới đỉnh cao của văn chương nhân loại nhưng nó có ích vô cùng cho cuộc sống chiến đấu và lao động đầy kì tích của chiến sĩ và đồng bào ta.
Ở phương Tây, bài Tarot là một hệ thống hình ảnh mang tính tượng trưng, ban đầu là một trò chơi, sau đó được người ta sử dụng như một công cụ bói toán để khám phá, suy tư về cuộc đời, thế giới tâm hồn của con người. Hiện nay Tarot vẫn đang rất phổ biến trên thế giới, nhưng ở Việt Nam còn chưa nhiều người biết đến, nhất là biết đến Tarot với tư cách là một cẩm nang chứa đựng triết lý về con người và cuộc đời của phương Tây, chứ không phải đơn thuần chỉ là một trò chơi hay công cụ bói toán. Lần này nhà nghiên cứu Nhật Chiêu đã kết hợp giới thiệu triết lý Tarot trong sự đối chiếu với Truyện Kiều. Đây vừa là một cách tiếp cận Tarot độc đáo, đồng thời cũng vừa là một khám phá đặc biệt trong cách nghiền ngẫm Truyện Kiều.
Octavio Paz sinh năm 1914 và mất năm 1998, là nhà thơ người Mexico, đồng thời cũng là chủ nhân của giải Nobel Văn học năm 1990. Ông được xem là một trong số những cây viết nổi bật nhất thế kỷ XX và cũng là một trong số những nhà thơ vĩ đại nhất mọi thời đại.
Xuân Diệu, đi vào làng thơ qua cửa báo Phong Hóa, 1935, sẽ trở thành đoàn viên thứ bảy trong nhóm thất tinh Tự Lực văn đoàn. Là người của Cõi Thơ, đã đem thơ về lại Cõi Người: đó là hành trình ảo diệu của một mùa xuân, qua khúc quành Cách mạng tháng Tám.
Vâng, nhà thơ, nhà báo Nguyễn Quang Trần đã dừng bước trần ai, đột ngột vĩnh biệt chúng ta vào chiều tối ngày 20 tháng 8 năm 2016 (18/7/ Bính Thân) khi vừa tròn 61 tuổi Âm - đúng vòng quay 60 năm của một đời người (anh sinh năm Bính Thân - 1956 và mất đúng năm Bính Thân - 2016). Có lẽ với người thân, bạn bè, cái “sự đi” của anh là đột ngột, nhưng biết đâu, từ nội tại tâm linh, “vòng quay” của đời anh đã hết, đã trọn một đời người?
Vẫn thường hiện lên trong tâm trí tôi, rằng một cử nhân văn học khó có thể bỏ nghề văn theo nghề toán, thì ngược lại, một người học toán, bỏ nghề toán theo văn không phải là hiếm. Vương Trọng cũng như Đặng Hấn, Lê Quốc Hán, Triệu Bôn… những người theo học ngành toán, nhưng lại sáng tác văn học.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.