Nhạc sĩ Phạm Duy có tài phổ nhiều bài thơ thành những tình ca nổi tiếng. Nhưng cũng phải nói ngược lại, nhiều nhà thơ đã có những câu thơ gợi được cảm hứng cho nhạc sĩ, không ít câu ám ảnh người nghe nhiều năm không dứt, trong số này có Phạm Thiên Thư. Điều thú vị ở chỗ Phạm Thiên Thư vốn là một tu sĩ, nhưng như cách gọi của nhiều người: vị tu sĩ lãng mạn.
Nó là thứ văn chương nửa chừng, kiểu xăng pha nhớt. Người ủng hộ thì cho là canh tân, sáng tạo, người phản đối thì thấy dị ứng, phản cảm gai người. Mấy năm gần đây nhiều bạn đọc của báo Văn nghệ không thể không cảm thấy có điều gì u uẩn khi đọc nhiều truyện ngắn đăng tải trên báo. Có truyện, người ta đọc đi đọc lại đến vài lần mà vẫn không hiểu tác giả muốn truyền tải điều gì. Nhiều bạn đọc cẩn thận mang truyện đó đến hỏi các bậc cao nhân trong làng văn nhờ họ chỉ giúp ý tưởng tác giả.
"Viết tiểu thuyết chính trị cũng phải có máu chính trị (chứ không phải làm chính trị). Rồi mạo hiểm. Tôi chấp nhận tỷ lệ rủi ro 50/50" - tác giả Lửa Đắng, nhà văn Nguyễn Bắc Sơn trải lòng.
Với tập thơ đầu tay, “Khúc hát người xa xứ” (1990), Trương Nam Hương bắt đầu cho người đọc có một cái nhìn khá trọn, mặc dù vẫn còn mơ hồ lắm (dè dặt lắm), về gương mặt thơ và giọng thơ anh, vì đường thơ, tuổi thi ca của anh còn quá dài. Nói đúng hơn, thật ra, ngay ở tập thơ đầu, ấn hành năm anh 27 tuổi, đã định hình, định thanh một Trương Nam Hương thi sĩ, nhưng không ai dám chắc anh còn hứa hẹn gì với tương lai ở những tập thơ khác -- liệu những tập thơ khác của anh có làm mờ nhạt, loãng lênh đi “Khúc hát người xa xứ”?
Thơ là hạnh phúc của ngôn từ ? Hay, thơ là vực thẳm chôn ngôn từ trong tối tăm đau đớn ? Tôi đã thấy nước mắt trong từng nụ cười và tiếng khóc đi qua mặt mình mỗi bình minh ra phố. Con người, quẩn quanh con người tìm kiếm chiếc áo vừa vặn với tâm hồn mình, lại ngu ngơ quên mất khổ thân mình mầm non mới nhú hay ngác ngơ xanh vờn hay lục đục chỏng chơ già. Đến nổi tỉnh ra như Bùi Giáng lại mang tiếng điên tiếng dại trên miệng đời : Rồi tôi lớn, đi vào đời chân bước/ Cỏ Mùa Xuân bị giẫm nát không hay/ Chợt có lúc hai chân dừng một lượt/ Người đi đâu ? Xưa chính ở chỗ này
Thơ Tuấn lặng vào trong, có sức lan tỏa của một nội tâm an nhiên sau cuộc sóng gió. Một cảm nhận về Mẹ giản đơn, chân chất mà sâu lắng đến nao lòng: "Một đời tình ái truân chuyên/ Nhọc nhằn thấm đẫm mối duyên lặng thầm/ Lời ru khoan nhặt thâm trầm/ Dạy con bao lẽ nghĩa ân ở đời".Đó là một tâm hồn đồng điệu để giờ giảng văn lan tỏa được ba chiều: Cô giáo văn (chủ thể truyền đạt) - Thơ Hàn Mặc Tử (chủ thể thông tin) - học trò (chủ thể tiếp nhận); nhưng
(Chân dung Nguyễn Thị Tuấn) không! Có cả bốn chiều: đó là ánh mắt người học trò gửi niềm tin vào cô giáo, hòa nỗi cảm thương Hàn vào sâu thẳm con tim (mà theo đánh giá của Lý thuyết tiếp nhận hiện đại thì đó là một giờ giảng văn xếp loại Giỏi): “Nhớ sáng nào cô vào lớp học/ Câu thơ Hàn ướt đẫm trang văn/ Có chú bé mắt buồn trao gởi/ Đôi vần thơ ướt đẫm tim thơ”; Một lời tự thú chân thành của một người phụ nữ đa mang: “Vòng đời quanh quẩn quẩn quanh/ Đa vương em nỡ để anh ưu phiền”; Một chút trần lụy: "Dìu nhau vào cõi đam mê/ Rót cho nhau trọn câu thề gió trăng…/ Cắn cho nhau miếng đào tiên/ Để lòng quên bỏ ưu phiền thế nhân", một chút Thiền của Phật giới và… cao hơn là cả một tấm lòng: “Tìm em ở động hoa vàng/ Lần theo vết gã từ quan năm nào/ Một đời vui thú tiêu dao/ Thuyền mơ ta lạc lối vào thiên thai”.
Bichkhe.org xin giới thiệu một chùm thơ của Tuấn (Mai Bá Ấn).
(Tham luận của nhà thơ Hoàng Hưng tại Hội thảo “Thực trạng và giải pháp phát triển văn hóa đọc ở VN” do Bộ VHTTDL phối hợp với Ban Điều hành Dự án SachHay.com tổ chức. Do BTC đề nghị cắt bỏ, sửa chữa vài ý trong bản tham luận, tác giả quyết định rút khỏi hội thảo)
. Trích từ thư của Hội nhà văn Nga chúc mừng nhà văn Hoàng Ngọc Hiến 80 tuổi:“…Ông luôn luôn là người ủng hộ các mối liên hệ văn hóa Nga Việt và là người bảo vệ những truyền thống văn học nhân bản nhất của trường phái hiện thực. Ông đã từng, đã là và sẽ là chiến sĩ bảo vệ chân lý trong văn học nghệ thuật vốn xa lạ với mọi thứ minh họa và phải đạo.
Ngày nay, các bản dịch của ông chuyển ngữ tác phẩm nhà thơ Nga vĩ đại Vladimir Maiakovxki chúng tôi đánh giá là sự đóng góp lỗi lạc vào lịch sử tình bằng hữu văn chương giữa hai nước Nga Việt chúng ta.”…..
Nhà thơ Nguyên Sa đã yên nghỉ mười năm ở California. Mọi vui buồn và được mất cũng đã lắng dịu đi, đủ để những người bây giờ bình tâm phác thảo một chân dung thơ Nguyên Sa. Ông đã đến với chúng ta, đã sống với chúng ta, đã rời xa chúng ta, và đã gửi lại những câu thơ dâng hiến cả cuộc đời.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.