Tôi đi thực tế sáng tác suốt cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc từ năm 1978, nổ súng năm 1979 và rải rác kéo dài đến năm 1984. Một chiều, cuối tháng 4. 1979, rất tình cờ, tôi được đọc trên báo Nhân Dân về một nữ công nhân lâm trường đã đưa giặc vào bãi mìn. Tôi rất xúc động viết luôn bài thơ dài này, tái hiện lại 100 bước cuối cùng trong một đời người, chị đã sống ra sao. Tác phẩm đã đăng báo và sau đó được in ở tập thơ Thành phố bên nàysông (1982) (*). Tôi rất biết ơn báo Nhân Dân đã cho tôi tư liệu và nguồn xúc cảm để tôi hoàn thành tác phẩm này và tôi lưu lại đây như một kỷ niệm về một quãng đời làm thơ của mình, ở một thời điểm có một không hai của lịch sử đất nước trong thế kỉ XX.
Nguyễn Minh Phúc và tôi chưa một lần gặp mặt. Chúng tôi thường đọc tác phẩm của nhau trên các website văn học. Ngày mùng 5 Tết Bính Thân, tôi nhận mail của Nguyễn Minh Phúc: "Nhớ quê quá ông ơi" và kèm theo bài thơ "Nhắn quê xa lắc tiếng kêu thầm". Ngạc nhiên. Xúc động. Tôi đọc một mạch bài thơ của Nguyễn Minh Phúc gửi Quảng Ngãi và bạn bè của anh
Thơ Nôm của Nguyễn Du: Truyện Kiều, Văn Chiêu hồn là những câu hỏi về xã hội, về đời người, kiếp người. Thơ chữ Hán của Nguyễn Du cũng là một câu hỏi mãi mãi; ở trên là hỏi chung cho mọi người, ở dưới là hỏi cho mình nữa, hỏi thiết thân đến mình, nhưng mình đây chẳng qua là một bản người cụ thể, cá thể trong loài và kiếp người chung.
Vừa làm thơ vừa viết tiểu luận phê bình nhưng thành công trong tiểu luận phê bình của Mai Bá Ấn chính là nhờ sự phát hiện của một hồn thơ. Hồn thơ ấy còn phả cả sang truyện ngắn của anh. “Phiên họp tuổi học trò”, "Bến thất tình", "Bằng lăng tím", "Hoa mai chùa cổ", “Phía sau nước mắt”… là những câu chuyện đậm chất thơ, đọc xong có thoáng buồn lắng đọng như dư vị của một tứ thơ hay.
Trong bài viết Về một bài thơ của Phùng Quán” đăng ở tạp chí Thơ số 3 (2008) và đăng lại trong tạp chí Nhật Lệ số 160 (tháng 7 - 2008) Hoàng Thái Sơn cho rằng khi sáng tác bài thơ Hoa sen, Phùng Quán đã có “sự nhầm lẫn rất hồn nhiên”. Vì thế nhà văn Hoàng Thái Sơn phải đưa hết tài cán của mình để “minh oan cho hoa sen và trả bài ca dao của hàng triệu người về chủ nhân của nó”. Tôi đã đọc đi, đọc lại bài viết của Hoàng Thái Sơn mà lòng cứ băn khoăn: không biết anh Phùng Quán nhầm lẫn hay chính nhà văn Hoàng Thái Sơn nhầm lẫn?
Nếu nghệ sĩ là một người hát rong thì dạy học cũng là một nghệ thuật, nên người giảng dạy văn chương chính là người nghệ sĩ đang cất lên tiếng hát của lòng mình trước những học trò. Và vì vậy, người thơ Việt Thương và người thầy Nguyễn Văn Giai đã hòa quyện làm một để lặng lẽ “hát rong” trong suốt một đời cầm bút và cầm phấn của mình
Vào sáng ngày 01.02.2016, tại trụ sở Liên hiệp Hội ở 81 Trần Quốc Thảo, quận 3, Hội Nhà văn TP.HCM đã tổ chức lễ tổng kết hoạt động và trao giải thưởng, kết nạp hội viên mới năm 2015, với sự tham gia của đông đảo hội viên và khách mời. Chủ tịch Trần Văn Tuấn đã đọc báo cáo tổng kết. Phó Chủ tịch thứ nhất Phạm Sỹ Sáu đã trình bày báo cáo Về Giải thưởng Hội Nhà văn TP.HCM. Trang NVTPHCM sẽ lần lượt giới thiệu nội dung 2 bản báo cáo này.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.