Không biết gã vội tìm miền cực lạc làm gì, khi mà ở cõi thế, chính xác là ở Sài Gòn, gã đã cực lạc rồi. Như tự nhận, gã là nhà thơ giàu nhất Việt Nam, suốt ngày vẽ biếm, chửi thề, làm thơ và uống rượu - toàn rượu chai mẫu. Gã làm từ thiện giúp đời nhiều mà bồ bịch, đào hoa cũng đâu có ít…
Truyện Kiều là tuyệt tác văn chương có một không hai của dân tộc ta trong suốt mấy ngàn năm lịch sử. Bởi vậy, dạy Truyện Kiều là giảng giải cho học sinh biết được tác phẩm này hay như thế nào, dù trong chương trình các lớp học phổ thông, chúng ta chưa thể làm trọn vẹn, nhưng từng bước một để hướng tới mục tiêu đó. Nhiều thập kỷ qua, học sinh ít say mê với Truyện Kiều, tôi đã kiểm chứng điều này trong dịp hỏi thi những học sinh được coi là giỏi văn khi các em thi vào trường Viết văn Nguyễn Du. Tình trạng này chắc có nhiều lý do, nhưng tôi tin rằng nguyên nhân chính do cách dạy Truyện Kiều ở trường phổ thông.
Trong “cõi điên” của Bùi Giáng, ông tự đặt cho mình những cái tên như: Trung niên thi sĩ, Thi sĩ đười ươi, Brigite Giáng, Giáng Monroe, Bùi Bán Dùi, Bùi Bàn Dúi, Bùi Tồn Lưu, Bùi Tồn Lê, Bùi Bê Bối, Bùi Văn Chiêu Lỳ… ai cũng biết đây là những cái tên bông đùa, bỡn cợt nhưng lại rất “đặc sản” giống như những cơn điên “không giống ai” của Bùi Giáng. Đó là một người điên văn nghệ, một thi sĩ điên dễ thương nhất trần gian.
Chẳng biết có phải cuốn theo không khí thơ “căng thẳng” hay do sự thôi thúc nội tại mà gần đây nhà văn Trần Nhã Thuỵ chuyển sang sáng tác nhiều thơ. Đầu tiên là lục bát di động trên điện thoại. Bây giờ anh “bứt” xa hơn với những bài thơ tự do khá chuyên nghiệp và hiện đại từ dựng tứ, ngôn ngữ đến hình tượng thơ. Xin giới thiệu chùm thơ mới của Trần Nhã Thuỵ vừa đăng trên báo Tuổi Trẻ.
Lão Hạc một truyện ngắn đặc sắc nhất của nhà văn Nam Cao đã làm rung động người đọc qua bao thế hệ. Bằng giọng văn phân tích tâm lí sắc lạnh, tỉ mẩn, triền miên qua nhiều cung bậc cảm xúc, người đọc có thể nói đã thêm vào một phương diện của nhận thức, của thước đo chân lí, của chuẩn mực về lẽ phải.
Tôi đọc thơ Khuất Quang Thảo ngay từ tập đầu tiên in năm 2013, tập Đêm trắng. Tập thơ ấy đã manh nha hơi hướng một gương mặt lục bát. Ngay năm sau, Thảo lại in tiếp Hương mộc lan với 150 bài lục bát. Khuất Quang Thảo làm tôi không khỏi ngạc nhiên về sự “lên đồng lục bát” khi thể thơ truyền thống này giờ chỉ nhặt khoan trong dòng chảy thơ ca đương đại. Bây giờ là tập thơ thứ ba chỉ trong vòng 3 năm, Dưới bóng mây trôi (Nxb. Hội Nhà văn, 2015). Vẫn là lục bát, 86 bài chọn từ 124 bài thơ mới trong bản thảo, hầu hết viết nửa đầu năm 2015.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.