Ngay ở lĩnh vực văn học mà từ đó ông trở nên nổi tiếng, trong cùng khoảng thời gian này, theo tôi, đóng góp nổi bật của Nguyên Ngọc không ở diễn ngôn sáng tác, mà chủ yếu ở diễn ngôn lý luận văn học.
Nhà văn vĩ đại Philip Roth, qua đời vào ngày thứ ba 22 tháng 5 năm 2018 vừa qua, mà không nhận được giải Nobel văn học. Phải chăng đây lại là một sai lầm khác của Viện Hàn Lâm Văn học Thụy Điển đã bỏ quên nhiều tác giả xứng đáng một cách oan uổng?
Thơ là sự tái hiện ký ức. Nói như Robert Frost :"Thơ ca là những gì đã thất lạc trong quá trình chuyển đổi". Thơ Hoài Ân là những gì đã thất lạc ấy. Và anh đang làm kẻ "đi tìm ký ức" hoàng kim, nơi những giọt mưa tâm tưởng xuất hiện như một tín hiệu, làm ướt đẫm những câu thơ nóng hổi nhất của một thời trai trẻ.
Nhiều nhà nghiên cứu tìm hiểu thơ Trần Nhuận Minh đều tán thành quan điểm ông là nhà thơ thế sự - thơ hiện thực chủ nghĩa. Cảm hứng của nó thường là những vấn đề thuộc về những mặt trái của xã hội, những biểu hiện tiêu cực của xã hội với mục đích là phê phán.
Từ "Chênh chao tích chèo", Khúc Hồng Thiện đã đau đáu bao nỗi niềm quê hương. Những giọt lục bát hồi cố rơi chậm giữa thời hiện đại, đã tạo ra hiệu ứng hoài niệm, màu nền chân phương nhất của ca dao. Tôi có dịp thưởng thức thơ anh qua vẻ đẹp ấy, và đã từng "tìm về" cùng anh trong những mất mát không thể níu kéo. Đó là mất mát tuổi thơ của làng quê Việt, có còn chăng là còn trong tâm tưởng mưa rơi. Những giọt mưa thơ nhân từ rơi xuống, đọng thành di tích tuổi thơ...
Về những nụ hôn buổi sáng chậm rãi
về những giọt cà phê nhỏ chậm rãi
về những buổi sáng từng hạt mưa rơi chậm rãi
về những bản nhạc chậm rãi
về sự bền bỉ chậm rãi.
Có lẽ, trong các thiên tài của nhân loại, không ai nghèo túng và đói khổ như Franz Schubert - một trong những tên tuổi sáng giá nhất của nền âm nhạc châu Âu và thế giới. Ông có mặt trên đời chỉ được 31 năm và vĩnh viễn ra đi cách đây đúng 190 năm. Chắc chắn rằng, sự nghèo túng và đói khổ đã đưa ông đến với thần chết sớm như thế! Nói đến sự cùng cực của ông, hôm nay người đời vẫn chưa nguôi niềm thương cảm, niềm nhớ tiếc.
Cho đến giờ, dường như vẫn chưa có một hình dung đầy đủ về đời sống riêng của Nguyễn Vỹ (1912- 1971) – một tác gia văn chương, báo chí thuộc hàng độc đáo nhất Việt Nam. Ngay cả hình ảnh của ông trên sách báo, sau này trên mạng cũng “mờ mờ nhân ảnh” chỉ một vài khuôn dạng, được in đi in lại suốt gần trăm năm nay…
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.