Sông như dây leo
lõm vào đất cứa vào trời
dâng cho đời cá tôm, lúa khoai, làng mạc, phố phường, di chỉ
ơi người có nhớ
đầu nguồn cuối nguồn từng êm thắm dòng xanh.
Bảo Ninh nhận xét: “Tôi đọc nó, Hồi ức lính, cảm nhận qua từng trang sách một niềm thân thiết đến nhói đau trong lòng... Tác phẩm làm sống dậy trước mắt tôi từng ngày tháng, từng chặng đường của thế hệ chúng tôi, của tuổi trẻ “đất thánh” Hà thành năm xưa lên đường ra trận (…), những từ ngữ đầy ước lệ ngợi ca chiến công chiến thắng đầy chật trong sách, trong phim, trên tivi mấy chục năm qua, thật không thích hợp chút nào để vận vào tác phẩm văn học đích thực văn chương và đích thực là viết về chiến tranh và người lính bộ binh hay như cuốn này” (báo Tuổi trẻ, ngày 28/4/2016).
Từ cuối những năm 80 thế kỉ XX, khi một số thi phẩm “lạ” như Ba sáu bài tình (Lê Đạt - Dương Tường), Ngựa biển, Người đi tìm mặt (Hoàng Hưng), Bóng chữ (Lê Đạt), Bến lạ, Ô mai (Đặng Đình Hưng)... được công bố, chúng lập tức gây nhiều tranh cãi, nhiều chiều hướng tiếp nhận. Vô nghĩa, hũ nút và có nghĩa, tạo sinh nghĩa
Vài thế kỉ phôi thai - Chỉ nói về cá nhân mình, là một điều tương đối mới trong các tác phẩm Việt. Ý thức về bản thân và tình cảm riêng tư tồn tại trong các tác phẩm kinh điển thường đi kèm mặc cảm tự ti trước những vấn đề được coi là “cao cả” hơn, như trách nhiệm đạo đức và xã hội, nên chỉ thường được diễn đạt qua ám chỉ ẩn dụ.
Nhà văn Lê Văn Thảo tên thật là Dương Ngọc Huy, sinh ngày 01.10.1939 tại huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An; thuở nhỏ sống ở Đồng Tháp Mười và Long Xuyên, An Giang. Ông học Khoa Toán - Đại học Khoa học Sài Gòn, thoát ly vào chiến khu chống Mỹ năm 1962, bắt đầu viết văn từ năm 1965.
Anh nhấp môi nếm vị mặn Trường Sa
Thấm tháp chi so với mồ hôi người rơi trên cát
Thấm tháp chi so với máu người tan vào gió biển
Mặt trời sáng nay ùa xuống
Biển rất hồng.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.