Không biết có nhà ngôn ngữ Việt nào đã nghiên cứu về hai từ ‘đàn bà’ ? Nó ra đời như thế nào? Vì sao trong các văn bản hành chính lại chỉ dùng từ ‘phụ nữ’ mà không dùng từ ‘đàn bà’, vì từ ‘đàn bà’ kém sang trọng ư ? Hay vì từ ‘phụ nữ’ gốc Hán, từ ‘đàn bà’ gốc Việt?
Nói đến nhà văn Nguyễn Tuân là người ta nghĩ ngay đây là một nhà văn tài hoa vào loại bậc nhất của văn đàn Việt Nam trong gần thế kỷ, từ năm 1938 đến 1987. Ông có cá tính chẳng giống ai, nghiêm khắc mà nhân hậu trong công việc và sinh hoạt đời thường và một phong cách nghệ thuật hết sức tài hoa, nhưng rất uyên bác với đặc trưng là thể loại tùy bút mang nghệ hiệu Nguyễn Tuân. Nhưng nói đến ông, người ta nhớ đến một người thích “xê dịch”, nhưng cũng “ghét” phê bình vào loại bậc nhất.
Phạm Phú Uyên Châu, bút danh Meggie Phạm, sinh năm 1991, hội viên trẻ nhất của Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế, tác giả của bộ truyện dài liên hoàn do Nxb. Trẻ ấn hành:Hoàng tử và em(2011, tái bản 2011),Giám đốc và em(2011, tái bản 2012),Chàng và em(2012, tái bản 2012),Người xa lạ và em(2012) vàTôi và em(đang in).
Trong số học trò của thầy giáo dạy sử Võ Nguyên Giáp ở trường Thăng Long, có một học trò tài ba, tác giả của ca khúc bất hủ "Tiếng đàn bầu" - nhạc sĩ, họa sĩ Nguyễn Đình Phúc. Sau hơn nửa thế kỷ, bất ngờ một ngày vị đại tướng đã tới thăm gia đình người học trò cũ.
Qua năm mươi năm cầm bút, Hồ Biểu Chánh để đã lại cho độc giả một khối lượng sáng tác không nhỏ: 64 tiểu thuyết, 12 tập truyện ngắn, 12 vở hài kịch và ca kịch, 5 tập tản văn và truyện thơ, 8 tập ký, 28 tập khảo cứu và phê bình…
Nhà thơ “Bếp lửa” Bằng Việt từng nhận được hàng chục giải thưởng văn chương uy tín trong và ngoài nước. Song mới đây, trên khắp các trang mạng của văn giới lại tưng bừng bởi sự kiện nhà thơ Bằng Việt là một trong mười người được tặng danh hiệu “Công dân Thủ đô Ưu tú” năm 2013 vì có đóng góp nhiều công trình khoa học về văn học nghệ thuật cho Thủ đô.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.