Nhà văn Lan Khai tên thật là Nguyễn Đình Khải, sinh năm Bính Ngọ 1906 ở Tuyên Quang, song lại có gốc gác dòng họ Nguyễn ở Huế. Ông nổi tiếng trên văn đàn Việt Nam từ những năm 1930 - 1945, được mệnh danh là “nhà văn đường rừng”, để lại hàng trăm tác phẩm văn học, trong đó có gần 50 cuốn tiểu thuyết.
Đêm qua, ngày 21.8, theo tin từ anh Bùi Đức Huy – con trai nhà văn Anh Đức – nhà văn Anh Đức đã trút hơi thở cuối cùng, giã từ cõi đời, sau hơn 10 năm bệnh tật, sau một lần đột quỵ…
Thừa nhận hay không thừa nhận phụ thuộc vào quan niệm của mỗi cá nhân, nhưng một tinh thần đối thoại với cái mới, cái khác, phải chăng trước hết là rất cần thiết trong lĩnh vực vốn rất không nên giống nhau này, sau đó và trên cơ sở đó, là cho sự phát triển của văn học, nghệ thuật?
Nhận được tin nhà văn Anh Đức từ trần, nhà văn Lê Văn Thảo đã viết những dòng tiếc thương, tưởng nhớ nhà văn đàn anh của mình: “Sinh lão bịnh tử, vậy là anh đã ra đi! Giờ đây anh ra đi nhưng tấm lòng của anh còn lại. Ai cũng khổ, anh thương anh chiến sĩ, chúng mình thương nhau, người trong rừng đều là anh em, là đồng đội…”
Trong các nhà thơ nữ thời hiện đại, tôi thích tìm đọc thơ của Xuân Quỳnh, Phan Thị Thanh Nhàn và Nguyễn Thị Hồng Ngát. Mỗi người một phong cách, song tựu trung đều giống nhau ở một điểm: Cả ba chị đều lấy thơ ca làm nơi trú ngụ cuối cùng của trái tim. Nói thế cũng có nghĩa là, nếu không có tâm trạng thực sự, khổ đau thực sự, xúc động thực sự, cả ba chị đều không thể nào cầm bút viết thành thơ. Đằng sau mỗi bài thơ của Xuân Quỳnh, Phan Thị Thanh Nhàn, Nguyễn Thị Hồng Ngát đều có một cái gì đó. Một cái gì đó rất khó gọi thành tên, nhưng nó làm nên sức nặng cho những con chữ.
Các nhà thơ có chân dung và tiểu sử trong các tập sách; còn các anh, những người tạo ra nguồn rung động cho người nghệ sĩ, các anh chỉ lặng lẽ ra đời, lặng lẽ làm việc, và cuối cùng lặng lẽ hóa thân vào đời con cái mình…
Nhắc đến Tạ Minh Châu, là nhắc đến một người đàn ông vẹn tròn với nhiều chức phận. “Minh Châu”- có nghĩa là viên ngọc sáng, xoay hướng nào cũng thấy lấp lánh đủ màu. Nhà thơ, nhà văn, dịch giả, tiến sỹ văn hóa, Đại sứ Việt Nam tại Ba Lan và Lào…
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.