Trong tất cả các mối quan hệ giữa con người với con người thì mối quan hệ Bằng hữu (Bạn bè) thiên biến vạn hóa, khó xác định nhất. Nếu muốn so sánh với một cái gì đó trong cuộc sống hiện đại thì có thể nghĩ tới Thế giới Mạng (Internet) – thực và ảo lẫn lộn, biến hóa khôn lường!...
"Không có vua", gợi nhớ từ "loạn cờ" được nhân vật Thủy - cô con dâu trong Tướng về hưu sử dụng. Khi nghe ông Thuấn ngỏ ý muốn giúp ông Cơ và cô Lài dọn đỡ việc nhà, cô Thủy liền phản đối: “Cha là tướng, về hưu cha vẫn là tướng. Cha là chỉ huy. Cha mà làm lính thì dễ loạn cờ". “Không có vua” hay “loạn cờ” là trạng thái nhân thế đảo điên, không tôn ti trật tự, không chuẩn mực giá trị, không điểm tựa tinh thần. Nói như Nietzsche: “Thượng đế đã chết”. Con người ta không muốn/thể sắp xếp lại thế giới.
Năm tôi học trường Sư phạm thì chị Lệ Thủy của tôi đã tốt nghiệp trường Y, làm việc ở Bệnh viện Tâm thần. Không hiểu sao chị Thủy lại thích học cái ngành oái oăm ấy. Tôi thường đến chị Thủy chơi vì tò mò khi thấy một xã hội bé nhỏ thật là kỳ lạ: những người đang hò hét đập phá thì bị nhốt sau những khung cửa sắt như tù nhân, còn ngoài sân thì đủ các dạng người đi lại, múa hát, đọc thơ, nghịch đất… cứ như một cái nhà trẻ nhưng chẳng ai nói chuyện với ai ! Có người cứ cầm cái que mà gẩy như đàn ghi-ta, có người cuộn tờ giấy như cái loa rồi cứ “loa, loa” liên hồi. Có người lại lẩm bẩm nói những gì rất đăm chiêu…Nói chung là… có trời mới hiểu nổi cái thế giới này!
Ước mơ làm nhà giáo và là thủ khoa kỳ thi tốt nghiệp Đại học Sư phạm Quy Nhơn khóa 1979-1983, nhưng một căn bệnh hiểm ngheo đã ập xuống cuộc đời chàng sinh viên sư phạm để rồi từ bấy đến nay (27 năm ròng) chỉ nằm một chỗ làm thơ và trở thành nhà thơ. Nguyễn Ngọc Hưng vẫn khoa khát về nghề, hoài vọng về cái nghề mình từng ước ao và đã đến trong tầm tay vẫn chưa thể nào thực hiện. Vậy mà... thơ nhân ngày Nhà giáo của Nguyễn Ngọc Hưng không vì thế mà buồn, mà nản. Anh vẫn nhìn nghề bằng một ánh nhìn tươi vui và nhiều tri ân, nhiều cảm xúc. Nhân 20/11, Bihckhe.org xin giới thiệu chùm thơ về nghề giáo của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng
Là cô giáo, thạc sĩ Lý luận văn học của một trường cấp 3 ở Quảng Bình, Hoàng Thụy Anh vừa trăn trở với nghề dạy văn lại vừa là một cây bút viết phê bình trẻ dễ thương và sâu sắc. Thụy Anh đã có hẳn một chuyên luận văn học về thơ Hoàng Vũ Thuật được đánh giá cao. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11), Bichkhe.org xin được giới thiệu một bài viết của Thụy Anh về thơ của một nhà thơ khá gần gũi và thân thiết với Bichkhe.org - Nguyễn Khắc Thạch (TS Mai Bá Ấn)
Nhưng chuyện lấy chồng không hề đơn giản. Khi còn học ở trường Sư Phạm, mình không bao giờ nghĩ tới hai chữ lấy chồng, yêu đương cũng không hề dây vào vì mất thì giờ và lắm chuyện lôi thôi! Khẩu hiệu lúc ở trường là: Tất cả cho học tập! Có thế mình mới giành được cái danh hiệu Trạng nguyên chứ! Một kỷ niệm vui!...
Chẳng lẽ kết cuộc của một ông giáo làng lại thế nầy sao? Ngay cả một chứng minh nhân dân cũng không có, tôi tạm trú ở Sài Gòn - đất người chưa có chứng minh nhân dân đã đành dẫu sao cũng có ‘chứng minh nhân dân tạmthời’ hình màu chỉ có điều là mọi quy chế không được như người có hộ khẩu chính thức, công dân tạm thôi mà, khi con tôithi vào lớp mừời phải cao hơn học sinh có hộ khẩu là 2.5 so với điểm chuẩn của nhà trường đề ra, cũng may là cháu đậu được, cái qui ước lạ lùng ấy cho đến bây giờ vẫn tồn tại,
"Trên thực tế, thơ trẻ được quảng bá khá rầm rộ, họ cũng có hẳn một tờ Văn nghệ trẻ để giới thiệu những gương mặt mới, nhưng gần như đều chìm vào quên lãng. Tôi đọc rất nhiều, mỗi năm phần vì công việc bên hội đồng thơ, phần vì quan hệ cá nhân, tôi đựơc đọc hàng trăm tập thơ mới. Nhưng thực sự để gây chú ý thì không có nhiều", nhà thơ Vũ Quần Phương bày tỏ.
Ở bài trước, tôi đã nói về sự hình thành cũng như sự ra đời của tập thơ “Chân dung Nhà văn” của Xuân Sách và sự giải mã chân dung của bốn nhà văn, nhà thơ là Hồ Phương, Võ Huy Tâm, Chính Hữu, Tố Hữu. Ở bài viết thứ hai này, ta sẽ xem Xuân Sách đã“giải mã chân dung” các nhà văn Nguyên Ngọc, Nguyễn Khải, Nguyễn Minh Châu, Phù Thăng. Chân dung các nhà văn này rất đặc biệt bởi đó là những nhà văn “chung một chiến hào” với Xuân Sách khi họ có nhiều năm tháng cùng sống và viết ở Tạp chí Văn nghệ quân đội, trong căn nhà số 4 Lý Nam Đế, Hà Nội. Điều đặc biệt nữa là Nguyên Ngọc và Nguyễn Minh Châu gần như là “Tâm điểm” của thời kỳ đầu phong trào “Cởi trói” và “Đổi mới” trong văn học. Các nhà văn của chúng ta đã “Đổi mới” như thế nào và kết quả đến đâu? Đó là điều tác giả Hồi ký Giải mã chân dung muốn nói với bạn đọc…
Thơ khởi nguyên từ tâm. Nói như André Chénier: “Nghệ thuật chỉ làm được những câu thơ khéo léo. Trái tim mới làm nên thi sĩ”. Thơ Hoàng Đăng Khoa hướng nội. Tâm-thơ anh là những cuộc ngụp nhào miền kí ức. Kí ức dội tâm-thơ nổi sóng. Sóng từ Kiếp lá huyễn hoặc nối mạch đến những bài thơ khác.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.