Nguyễn Ngọc Tư, ngòi bút trẻ ấy, rõ ràng đã tạo được một chỗ đứng khu biệt cho mình. Nhiều người cho rằng cái độc đáo của Nguyễn Ngọc Tư là sự chân chất mộc mạc tươm ra từ mỗi truyện cô viết. Đúng, và dưới đây sẽ nói thêm. Song, trước hết, cái đầu tiên làm người đọc choáng váng (cách thích thú), là nồng độ phương ngữ miền Nam trong truyện của Nguyễn Ngọc Tư.
Vừa qua bạn đọc trong nước, người Việt ở nước ngoài vui mừng trước sự kiện di hài hai vợ chồng thi sĩ Phùng Quán được đưa về quê theo di nguyện của ông lúc còn sống. Người đứng ra thực hiện di nguyện này là nhà thơ Ngô Minh ở Huế và bạn bè văn chương. Thưa bạn đọc, nhà thơ Ngô Minh, khách mời tuần này của chúng tôi.
Nhưng nhờ/vì thế, công trình của Thụy Khuê đậm đặc dung nham lí thuyết cấu trúc, cả người viết lẫn độc giả dễ rơi vào trạng thái phát bỏng. Kế đó, muộn hơn nhưng cũng quyết liệt không kém, Đoàn Cầm Thi đi vào tính mở của phê bình cấu trúc, tức là khám phá các mã (bao gồm cả ngôn ngữ lẫn văn hóa) khác nhau trên cùng văn bản. Đoàn Cầm Thi, ưa chuộng cá tính mạnh mẽ đã biết cách đương đầu với các thỏa hiệp đã và đang trú ẩn trong nhiều tranh luận.
Ông Trần Huy Thuận vẫn thường gửi bài lên NTT.ORG, nay bỗng gửi lên một bức THƯ NGỎ GỬI NHÀ VĂN TRẦN NGHI HOÀNG ký tên chung với người bạn từ thuở nhỏ là ông Nguyễn Hữu Đính, muốn làm minh bạch một câu chuyện đã lâu. Hy vọng có sự hồi âm để làm sáng tỏ.
Nhiều người, trong đó có cả những người nước ngoài như John C.Schafer (giáo sư Anh ngữ, Đại học Humboldt, Hoa Kỳ) đã định danh cho sự nổi tiếng của nhạc Trịnh là “hiện tượng Trịnh Công Sơn”. Nhiều bài viết, tập sách được công bố, xuất bản đã tìm cách giải mã hiện tượng âm nhạc Trịnh Công Sơn nhằm dò thấu căn nguyên của sức hấp dẫn lạ lùng, đầy “ma lực” của nhạc Trịnh. Người ta đã và sẽ còn tiếp cận căn nguyên quyến rũ kỳ diệu của nhạc Trịnh từ nhiều cách, từ nhiều giác độ khác nhau. Ở đây, xin đưa ra cách tiếp cận căn nguyên này từ một trong những phương diện nổi bật nhất của thế giới nghệ thuật Trịnh Công Sơn, đó là con người minh triết trong nhạc Trịnh Công Sơn.
Các nhà văn, nhà thơ vốn được xem là những người giàu chữ nghĩa. Chính bởi thế mà trong một số trường hợp, để tỏ thái độ bất ưng của mình với một tác phẩm nào đó, họ không "ngang bằng sổ thẳng" mà tìm ra những cách nói khá độc đáo, khiến người đối thoại không khỏi... bất ngờ. Một số mẩu chuyện sau đây là những ví dụ...
TLVĐ là tổ chức văn chươngtự lực. Họ tự lực về tài chính, không chịu ảnh hưởng của nhà cầm quyền. Họ tự lực về chuyên môn và khuynh hướng nghệ thuật. Họ tự tôn người chủ soái, cùng nhau tuân theo quy chế hoạt động. Lãi ăn lỗ chịu, cùng nhau gánh vác. Vì thế, khi thuận lợi thì phát triển, khi khó khăn thì lùi vào thế thủ. Sau khi sảy đàn tan nghé, Thạch Lam mất năm 1942, Hoàng Đạo chết bên Tàu năm 1948, Khái Hưng chết năm 1946, Nhất Linh lưu vong nước ngoài… TLVĐ không hoạt động chứ không tuyên bố giải tán. Nhất Linh trở lạiSài Gòn không hoạt động chính trị mà tập trung vào văn nghệ. Ông làm chủ tịch Hội Bút Việt, mở nhà xuất bản Phượng Giang, sángtácmới, ra giai phẩm Văn Hoá ngày nay, in lại tác phẩm của TLVĐ…
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.