Cả đời thơ của mình, nhà thơ Hữu Loan chỉ viết trên dưới chừng ba chục bài thơ, mà sao tên tuổi ông cứ lừng lững trên thi đàn nước Việt?! Những câu thơ của ông, từ hơn nửa thế kỷ qua, vẫn bám riết trong tâm trí người đọc, qua nhiều thế hệ
Nếu có cuộc bình chọn nhà văn "hot" nhất 2010 thì có lẽ nhà văn Nguyễn Nhật Ánh sẽ dành được phiếu cao nhất. Tần suất xuất hiện trên báo của ông trong năm qua tương đối "dày", bởi ông là người "có sự kiện".
Bài viết Giải mã bài viết Bàn thêm về tiểu thuyết “Hội thề” của tôi đã được đăng tải trên các Web trieuxuan.info, trannhuong.com, bichkhe.org và nguyentrongtao.org . Ba Web trước không có mục phản hồi của bạn đọc nên chưa biết dư luận thế nào. Tuy nhiên, qua 10 phản hồi của bạn đọc trên nguyentrongtao.org, cũng phản ánh phần nào những vấn đế cần quan tâm.
Bao nhiêu cô gái quen thân và yêu anh đều mang màu sắc liêu trai huyền thoại. Có một lần cùng bạn bè văn chương đến thăm nhà mới của nữ thi sĩ xinh đẹp vừa mới ly dị chồng, ở tận cuối thành phố. Sau một cuộc vui vẻ, cả đoàn kéo nhau ra về. Đi được nửa đường, một mình Thu Bồn quay lại nhà nữ thi sĩ và tuyên bố: - Anh yêu và sẽ cưới em làm vợ!
Ta có thể tìm thấy bóng dáng sự biến hóa của huyền thoại văn chương ở mọi thời điểm phát triển của lịch sử văn chương viết, thật thiên hình vạn trạng. Bản thân nội hàm của thuật ngữ HTVC và VCV đã liên quan tới rất nhiều hình thức thể loại. Dẫu chỉ giới hạn đối chiếu cổ- kim trong thời hiện đại, bài viết này đã phải khảo sát một phạm vi không gian, thời gian và tác phẩm khá rộng lớn.
Sau 95 năm tồn tại nhọc nhằn nhưng rắn rỏi giữa cuộc đời, "cây gỗ vuông chành chạnh của" đất Nga Sơn đã nằm xuống, nhẹ nhàng và thanh thản, để lại cả một pho chuyện kể, thật nhưng lạ kỳ như huyền thoại, về một lão thi nhân luôn "bận làm người". Dưới đây là câu chuyện về tác giả Màu tím hoa sim từ những ký ức sống động của anh Nguyễn Hữu Đán - con trai nhà thơ.
Vâng, dù tác giả có viết gì thêm nữa cũng chỉ là để “giải thiêng” thần tượng, như Nguyễn Huy Thiệp đã làm trong Kiếm Sắc. Chẳng có cái nhìn nhân văn hay sự cảm thông chia sẻ bi kịch nào ở đây cả. Thái độ viết của tác giả Di Hương, cũng như Nguyễn Huy Thiệp không phải là thái độ cảm thông, mà là thái độ đạp đổ thần tượng. Thái độ ấy bộc lộ trong cách gọi tên nhân vật, trong cách gán cho nhân vật những hành vi hạ cấp. Nguyễn Huy Thiệp gọi Nguyễn Ánh bằng tên Ánh trống không, mà không gọi bằng chức danh xã hội . Đó là cách gọi xếch mé theo kiểu người Bắc, khi muốn bày tỏ sự khi miệt, hạ bệ đối tượng. Điều này nằm trong tâm thức Hậu Hiện Đại, đạp đổ những Đại Tự Sự, giải thiêng những tín niệm, hạ bệ những thần tượng. Thâm ý của Nguyễn Huy Thiệp ai cũng rõ, chỉ có điều là không ai nói ra, sợ có khi vạ miệng (!) Nguyễn Huy Thiệp đã đi trước Sương Nguyệt Minh khá xa.
Cũng chẳng ai biết được rằng cây bút mà cậu em họ hắn mãi mãi coi như một báu vật vô giá và luôn trân trọng mang ra nâng niu trước mặt hắn mỗi khi hắn về thăm quê lại là một cây bút ăn cắp. Chính cậu ấy đã dùng cây bút này làm bằng chứng để dạy cho con trai cậu ấy những bài học đầu tiên về lòng yêu thương, trân trọng con người, sẵn sàng giúp đỡ mọi người trong những lúc khó khăn.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.