Đã hơn năm mươi năm, bây giờ người học trò xưa đang ngồi ôm tóc trắng... một ngày mưa ngồi buồn chợt nhớ thầy đồ nơi xóm cũ ngày xưa chừ không còn, nhưng bài thơ vẫn còn đọng mãi trong đầu của bài Học thuộc lòng thửa ấy. Bèn tìm giấy giải thử.
Trần Dzạ Lữ làm thơ đã lâu. Thơ anh xuất hiện các tạp chí ở miền Nam từ thập niên 60 của thế kỷ trước. Thơ anh hiền lành như con người anh. Trần Dzạ Lữ là nhà thơ lầm lũi và lận đận. Anh đã có ba tập thơ ra đời trong nhiều khốn khó... Lãng mạn đến tận cùng hơi thở hay sao?...
Bùi Giáng chuyên tâm nghiên cứu và sáng tác (theo Đặng Tiến, Bùi Giáng chỉ một lần tham gia hoạt động kêu gọi hoà bình cùng một nhóm trí thức), Albert Camus vừa sáng tác vừa tích cực tham gia chính trị. Bùi Giáng nổi tiếng với thơ, Camus thành công với tiểu thuyết. Tưởng là khác biệt nhưng nhìn từ góc độ thời đại, cuộc đời, tư tưởng và sáng tác, giữa hai ông có những điểm tương đồng - sống vào thế kỉ thế giới nhiều bạo lực và thảm hoạ, vào lúc đất nước có chiến tranh, bỏ dở việc học hành, chịu nhiều bất hạnh. Albert Camus đoản mệnh, rời dương gian do một tai nạn xe hơi, hưởng dương 47 tuổi. Bùi Giáng buồn vui dài lâu với cõi trần, hưởng thọ 72 tuổi nhưng lại mắc bệnh cuồng, phải vào ra dưỡng trí viện. Ngoài ra, Bùi Giáng và Albert Camus còn gặp gỡ ở ý hướng tìm đến và quan tâm, gắn bó với triết học hiện sinh; cùng day dứt nỗi âu lo về thân phận con người.
Mỗi lần về quê qua Ngã Ba Đồng Lộc, tôi đều thắp hương khấn khứa trước mộ Võ Thị Tần cùng chín đồng đội của cô ấy và luôn mong ước “Mười Vong” của “mười cô gái Đồng Lộc” đó sẽ được quy về Chùa Hương Tích trên núi Hồng Lĩnh, ngay tại quê ngoại xã Thiên Lộc, huyện Can Lộc, Hà Tĩnh của chúng tôi vì các cô ấy xứng đáng được vãng sanh nơi Cõi Phật.
Tập thơ với đề tài chủ yếu xoay quanh tình yêu nam nữ có tên: “Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy lấy chồng” của tác giả Nồng Nàn Phố (tên thật Phạm Thiên Ý) vừa xuất bản đã tạo nên cơn sốt trong giới trẻ và ngay lập tức gây tranh luận về sự bạo dạn có phần trần trụi trong lối biểu đạt cảm xúc, ngôn ngữ.
Anh viết về mùa thu mà câu thơ lại không lối xô bồ
Dẫu trái tim còn tràn đầy cảm xúc,
Em có nghe! Tiếng của hàng cây đương nhắc
Trong hư vô hun hút quyện vào đêm..
Phong tốt nghiệp lớp mầm non hoành tráng lắm. Bà nội chở về, vào nhà là Phong đưa ngay tấm hình to ơi là to, lồng trong khung cũng to không kém khoe ông nội.
Tạ Văn Sỹ xem cái nghề xe ôm là cái nghề bất đắc dĩ anh phải làm để mưu sinh. Đối với anh “không tiền, không bạc” là vợ con chết đói. Mặc dù suốt ngày “chúi mũi lăn tròn theo bánh xe” nhưng cái chất thi sĩ, cái máu “giang hồ vặt” trong anh vẫn không hề nguội lạnh…
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.