Theo tiểu sử ghi ở nhà lưu niệm, từ 1928 – 1936, ông được người anh em bạn dì là Nguyễn Thành Châu (soạn giả Năm Châu) giới thiệu vào làm thư ký chép tuồng cho gánh hát Trần Đắt, gánh Năm Phỉ rồi gánh Phụng Hảo. Từ môi trường đó, ông bắt đầu viết tuồng cải lương dưới sự dìu dắt của các bậc đàn anh, trong đó có soạn giả Nguyễn Công Mạnh, là “thầy tuồng” gánh Huỳnh Kỳ của Bạch Công tử.
Bằng một giọng văn trắc trở, gập ghềnh như lối nhỏ lên nương, Trang Thụy kể lại thảm trạng, không chỉ của một người đàn bà, mà là bi kịch giới – bi kịch của thân phận, trong một cấu trúc cộng sinh đầy bóng ma quá khứ và độc đoán bản năng.
Giờ thì Kon Tum đã về cùng Quảng Ngãi để làm nên một quê chung vừa có biển vừa có rừng. Hẳn rằng, hồn thơ Tạ Văn Sỹ cũng đang rung lên, chờ ngày về với biển, để bật lên những câu thơ bất chợt mà sâu lắng về mối tình rừng - biển.
Với văn hào Nga Anton Tsekhov, nhận định này càng đúng. Ông từng nổi tiếng thế giới với những truyện ngắn và kịch về tình yêu. Tuy nhiên, cho đến phút cuối cùng của cuộc đời, Tsekhov vẫn chưa viết xong nổi tác phẩm nhiều dư vị nhất của mình: mối tình giữa ông với nữ nghệ sĩ sân khấu Olga Knipper.
Từ cái tên “Hắc Đế” bị gán cho là vì màu da, đến truyền thuyết gánh vải phục vụ Dương Quý Phi – tất cả liệu có phải chỉ là lớp sương mù lịch sử? Sự thật về ông có thể khiến nhiều người bất ngờ.
Và theo số liệu chúng tôi biết, cả nước đã có 1.146.250 liệt sĩ, trong đó chống Pháp là 191.605, chống Mỹ là 849.618, bảo vệ biên giới Tây Nam, Lào và Campuchia cùng bảo vệ biển đảo 105.627 liệt sĩ. Trong các nghĩa trang đã quy tập có khoảng 300.000 mộ chưa biết tên, và vẫn còn hơn 200.000 người chưa tìm thấy hài cốt.
Phát huy những thành công của tác phẩm “Kể chuyện Hoàng Sa” trước đó, bằng ngôn ngữ, lối hành văn trong sáng, giản dị dành cho trẻ nhỏ kèm theo nhiều hình ảnh tư liệu sống động, Lê Văn Chương đã tiếp tục đóng góp vào những trang sách mặn mòi biển đảo những mẩu chuyện ấn tượng, cảm động qua “Một chuyến du hành ra Trường Sa và Nhà giàn DK1”.
Có lẽ chính nhạc sĩ Quốc Dũng cũng không ngờ băng nhạc Gò Công mà anh đã sản xuất lại thổi vào đời sống âm nhạc thời kỳ đổi mới một hiệu ứng “có một không hai”.
Đi suốt tác phẩm, bên cạnh Đôn Kihôtê cao gầy, hốc hác, đăm chiêu cưỡi con ngựa già gầy trơ xương là Păngxa khỏe mạnh, thấp béo, tươi tắn. Nhìn từ cấu trúc mô hình, họ là đối cực của nhau. Nếu không có trò, một mình thầy chắc khó đi đến, hoặc có đi đến cái “đích” lý tưởng “cứu nhân độ thế” đã đặt ra từ đầu, câu chuyện cũng nhạt.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.