Sinh thời, Bùi Giáng thường tự nhận là “trung niên thi sĩ”. Ông không chỉ gắn với những bài thơ đầy chất ngẫu hứng, mà còn gắn với những câu chuyện kể nửa hư nửa thực. Tưởng niệm 25 năm ngày ông qua đời (7.10.1998-7.10.2023), nhìn lại cuộc đời thơ của ông, người ta thấy “trung niên thi sĩ” này chưa bao giờ già.
Tấm bia được đánh giá là cổ nhất Việt Nam, tuy bị vỡ làm đôi và nét chữ bị mờ nhưng gần mười năm nay, các nhà khảo cổ vẫn không ngừng tìm kiếm thông điệp từ bảo vật cách đây trên 17 thế kỷ.
Triển lãm giới thiệu 32 bức tranh về chủ đề cuộc sống, văn hóa, con giáp, chân dung văn nghệ sĩ, đưa người xem đến với cuộc hành trình vào thế giới của “nghệ thuật đảo ngược”.
Nhắc đến Văn Cao ông mở cặp lấy bản nhạc “Mùa xuân đầu tiên” lời Việt in trên báo Moskva, ông hát lơ lớ cho chúng tôi nghe, bài hát chúng tôi chưa lần nào được nghe ở Việt Nam.
Nguyễn Quang Thiều có khả năng biến những thông tin giao tiếp bình thường thành những thông tin thẩm mĩ; lấy cái quen nói cái lạ, lấy cái nhỏ nói cái lớn, lấy cái tôi nói cái ta.
Và, không gì hay hơn nhan đề này, vì nó toát lộ, hàm chứa dòng chảy quan trọng của đời cầm bút của tôi, tuổi trẻ của tôi. Một thanh xuân kéo dài bằng tình yêu thi ca, để hôm nay, sống động trong tâm trí người hay thức nhiều ký ức...
Thi sĩ từng phát hiện người đời đôi khi nhìn nhận mình như một gã lẩm cẩm như một cô hàng xóm một hôm – nhìn tôi như thấy một ông khác thường – vừa điên dại vừa thê lương – vừa vui trời đất , vừa buồn nắng mưa …
Việc đọc, thẩm định tác phẩm của nhiều gương mặt quan trọng làm nên bộ phận văn học này cũng dần đi vào bài bản. Đặc biệt, trong số đó, một vài tên tuổi nổi bật đã có thể xướng lên với niềm yêu mến, ngưỡng mộ công khai.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.